Mênh Mông Một Cõi Đi Về
-Mang Viên Long-
Đọc tập thơ “Cát Bụi
Phận Người” của Lê Văn Trung NXB Văn Nghệ - 2006
Trong cuộc đời của tác
giả hay trong “Cát Bụi Phận Người”, tình yêu, tình bạn, tình mẹ, tình quê…luôn
hòa quyện, gắn bó vào nhau để hun đúc nên một mối thương cảm hiu hắt phận người
giữa đất trời mênh mông mà cô đơn, lạnh lẽo! Đây không phải là cảnh “thương
mây khóc gió” bâng quơ, mà là tiếng kêu vọng về cõi sâu khuất của đời sống đang
từng ngày cảm nhận, từng tháng năm lang bạt gồng mình để kiếm tìm niềm an lạc
cho mình, cho người …
Một “chiều Blao” ghé
thăm bạn thơ (anh Nguyễn Đức Sơn và Hoàng Ngọc Châu) vào cuối thu 1976 (trang
49):
“Đìu hiu chiều lạnh
sương mù
Vắng hoe phố chợ âm u
bóng rừng
Tiếng người về muộn
qua mương
Bờ lao nhòe nhoẹt con
đường loanh quanh
Nhà ai vàng vọt ánh
đèn
Có soi ấm được chút
tình xa xôi?”
Thơ tình Lê Văn Trung
là một sự chuyển hóa của mối tình đã được ấp ủ, đã được giấu kín tận đáy lòng,
đã được “gặm nhấm” nhẫn nha trong cuộc đời đầy hệ lụy; nên hơi thơ thâm trầm,
dìu dặt mà sâu lắng:
“Thơ như chén rượu đời
cay nghiệt
Uống mãi mà không cạn
nỗi sầu
Ta đi trăm nẽo đường
xuôi ngược
Trời đất chưa tàn cuộc
bể dâu
Trở lại vườn xưa tìm
lối cũ
Thềm rêu mờ nhạt dấu
chân người
Sau hè cây khế hoa tàn
rũ
Rụng tím như còn
thương nhớ ai?
Em đã vì ta mà lận đận
Thân cò lặn lội mấy
mươi năm
Ta như tên lính già
thua trận
Đành nợ em rồi một
tuổi xuân!”
(Tứ Tuyệt – tr. 48)
Có tình yêu là có khổ
đau. Nhưng với nhà thơ – trong mối hệ lụy đau khổ ấy, luôn ánh lên một
tia lửa ấm một nguồn an ủi vỗ về tuy cũng rất mong manh sương khói như cuộc
đời:
“Khi buồn quá ngâm dăm
câu thơ cổ
Đi lêu bêu khắp phố xá
Saigon
Ta chợt nhớ thời em
còn nhỏ xíu
Mà làm ta say khước nụ
tầm xuân”
(Rượu Tầm Xuân, tr.110)
Và qua mỗi bước thăng
trầm, mỗi tháng năm lưu lạc – nhà thơ đã luôn sống cho niềm hoài cảm, cho sự
nhớ tưởng xa xưa; mà nay chỉ còn là giấc mộng:
“Con chim cu gáy bên
hè
Ta nghe như tiếng gọi
bè bạn xưa
Nhớ em tóc ướt chiều
mưa
Con đường đi học anh
vừa mười lăm
Nhớ hoa cau nở trăng
rằm
Nhớ mâm cơm mẹ ngoài
sân gió nồm
Nhớ mùi bồ kết nồng
thơm
Cứ thoang thoảng mãi
trong hồn cỏ cây (…)”
(Nghe Tiếng Chim Cu
Gáy, Nhớ Những Ngày đã Qua, tr.74)
Có thể nói dòng thơ Lê
Văn Trung đều bắt nguồn từ sự hoài niệm, từ ngóc ngách sâu khuất của kỷ niệm,
của cuộc đời tuổi trẻ phơi phới đã qua, chảy tràn miên man về hiện tại, về miền
đất cằn khô của tuổi đời, của phận người qua bao bão giông khắc nghiệt.
Vì vậy thơ của Lê Văn Trung là lời thì thầm tâm sự, lời bi tráng thống thiết
tưởng như sự nhắn gửi sau cùng:
“Ba trăm năm nữa quay
về
Cố hương lân lý bạn bè
còn ai
Ba trăm năm sẽ đầu thai
Suối xưa rừng cũ sương
mai gió chiều.
Làm con chim đứng
quạnh hiu
Bên mồ thiên cổ tiếng
kêu đoạn trường (…)”
(Ba Trăm Năm Nữa, tr.108)
Hay là:
“(…) Ôi trọn kiếp cứ
mơ hồ ảo tưởng
Cuộc trần gian phù
phiếm có ra gì
Khi ôm mãi biết bao là
ước vọng
Bỗng một chiều khói
cuộn gió sương đi (…)”
(Sẽ Có Lúc – tr.109)
Ở vào tuổi trên 60 –
nhà thơ đã trả qua bao thăng trầm, cái “thấy biết” của Lê Văn Trung giải bày
ghi lại chính là lẽ thật (là chánh tư duy, chánh kiến) không phải là cái bi
quan hời hợt xưa nay – nên thơ anh thấm đượm đạo vị, ngan ngát hương đời; luôn
ẩn hiện niềm an lạc thầm kín của sự hy vọng, của ước mơ, cho kiếp này hay kiếp
khác:
“Sáu mươi năm giữa bọt
bèo vô nghĩa
Câu thơ nào em viết
xuống đời anh
Xin đủ ấm một góc
chiều mộ địa
Anh nằm nghe lá úa
rụng bên mình
Sáu mươi năm anh kiếm
tìm kiệt sức
Vòng tay em nương bóng
ngủ bên thềm
Xin ngủ với giấc mơ
buồn sương đục
Màu thiên thu trắng
lạnh có vô biên (…)”
(Thời Gian Nhìn
Lại, tr.59)
Ý tưởng này được tác
giả thổ lộ mạnh mẽ qua bài “Trọn đời chưa viết nổi một câu thơ” (tr.68)
“Đừng gọi nhầm ta là
thi sĩ
Trọn đời chưa viết nổi
một câu thơ
Cũng đừng bảo là cái
thằng thất chí
Sống ngu ngơ giữa xuôi
ngược xô bồ
(…) Ta vẫn viết cõi
nào ta sẽ đến
Dù đau lòng nói nhỏ
với em thôi
Vì em hỡi ta vô cùng
hổ thẹn
Sống trăm năm uổng phí
một con người (…)”
Vì còn yêu quý cuộc
đời nên còn làm thơ. Còn cảm thấy có trách nhiệm với đời sống nên còn làm
thơ, nhưng Lê Văn Trung đã “Trọn đời chưa viết nổi một câu thơ” – nghĩa là niềm
hối tiếc (hay ăn năn) của một kẻ sĩ với thời cuộc, với nỗi bất lực không có lối
thoát. Điều này có thể giải thích tình quê trong thơ Lê Văn Trung chỉ là
hình bóng thấp thoáng, không rõ nét, là bóng hình lãng đãng của sự nhớ tưởng –
của kỷ niệm – nhưng tình cảm ấy thật da diết.
“Lần lữa mãi mà không
về thăm được
Đã lâu rồi, lâu quá
phải không em?
Bao khốn khó bao mảnh
đời xuôi ngược
Cứ hẹn dần hẹn mãi
cũng đành quên
(…) Lần lữa mãi thôi
cùng đành lỗi hẹn
Ôi trăm năm nước cứ
mãi xa nguồn
Đời như nhánh lục bình
trôi ra biển
Giữa muôn trùng hun
hút bóng quê hương”
(Nước Đã Xa Nguồn –
tr.116)
Toàn tập “Cát Bụi Phận
Người” – gồm 62 bài thơ – là một dòng chảy nhất quán của một nhân sinh quan đầy
tính nhân bản, dù là trong nỗi khổ đau bi thiết, hay trong niềm vui hy vọng mong
manh – Lê Văn Trung vẫn luôn yêu đời, tin người, để vươn đến một cõi miền an
lạc, hạnh phúc vĩnh hằng” …
Ôi các em
Hãy đứng vòng quanh
anh
Tung hoa lên trong giờ
Thánh tẩy
Anh sẽ tặng các em
những vòng kim cương
Làm bằng thơ tinh
huyết (…)”
(Giờ Thánh Tẩy)
Với một ngôn từ giản
dị mà chắc lọc; bóng bẩy mà không cầu kỳ - Lê Văn Trung ghi lại những xúc cảm
trong đời bằng trái tim khối óc của kẻ sĩ sâu sắc về kiếp người, phận mình –
đây là tiếng gọi nồng nàn bi thiết mà nhà thơ đã kinh qua gần suốt cuộc đời, để
chia sẻ với tất cả chúng ta!
Quê nhà cuối tháng 12
/ 2004.
Viên Linh
Thi phẩm của Lê văn
Trung, ngay từ phần hình thức trang nhà đã gây sự chú ý của người đọc, tới nội
dung thì ngay bài thứ nhất, một bài lục bát, đã cho thấy tác giả là người làm lục
bát điêu luyện, và có nét riêng, không bị ngôn ngữ làm cho vướng bận:
Tôi tìm em đứt mòn hơi
Hai mươi năm dấu chân
người mờ phai
Tìm em suốt cuộc tình
dài
Đường vô tận - bến chờ
- ngoài nẽo không
Còn gì sau cuộc phù
vân
Lệ tình em ướt đẫm
phần mộ tôi
(Phương Trời Hiu
Quạnh. Tr.7)
Bài thơ được phá vỡ vần điệu bằng các chữ lẻ, trong khi lục bát là vần
chẵn, và nếu không sành thì không làm được như Lê văn Trung.
Bài Ta Cho Nhau Cái sau Cùng có những câu lạ:
Cụ Nguyễn Du khóc đoạn
trường
Ba trăm năm…ta khóc
buồn ngàn năm.
Nhà thơ Lê Văn Trung đã đi xa so với những bài thơ thuở xưa trên Khởi
Hành.
(Trích từ tạp chí Khởi Hành số 127 tháng 5 năm 2007, phần giới thiệu
thi phẩm Cát Bụi Phận Người)
No comments:
Post a Comment