CHIỀU TRÔI
Chiều
tịch lặng, chậm trôi đi
Có con chim lạ bay về trong sương
Thả rơi một giọt lệ buồn
Tan vào chén rượu đẫm nồng hương xưa
Có con chim lạ bay về trong sương
Thả rơi một giọt lệ buồn
Tan vào chén rượu đẫm nồng hương xưa
Chiều
trôi rất nhẹ như mơ
Có bàn tay vẫy cuối bờ mây xa
Trăm năm bến đợi thuyền chờ
Nhớ người xỏa tóc trăng mờ cuối sông
Có bàn tay vẫy cuối bờ mây xa
Trăm năm bến đợi thuyền chờ
Nhớ người xỏa tóc trăng mờ cuối sông
Chiều
trôi vời vợi qua lòng
Hắt hiu vàng cả ngày đông cuối cùng.
Hắt hiu vàng cả ngày đông cuối cùng.
Lê Văn Trung
CHÌM
GIỮA GIAN TRUÂN
Ta
tiếc đời ta không đủ rượu
Mời
ngươi uống cạn nỗi đau nầy
Thôi
đành rót tận lòng dâu bể
Cười
ngất tình nhau trong cõi say
Ngươi
bao năm trèo núi lặn sông
Súng
gươm rỉ mục chết trong lòng
Ai
phơi xương máu ngoài biên ải
Kẻ
nghìn thu bạc tóc chờ mong
Ta
bao năm nghiệp vướng oan hờn
Trôi
nổi theo dòng sông áo cơm
Chợt
xót thương chùm bông khế rụng
Trên
tóc chiều hiu hắt phấn hương
Ta
và ngươi sinh bất phùng thời
Nên
nhắm mắt không đành bỏ lại
Câm
nín trước ngàn lời muốn nói
Nhớ
nghìn xưa đứt ruột nghìn sau
Ta
biết ngươi ba chìm bảy nổi
Ngươi
biết ta lận đận long đong
Ôi
nước mắt xin là giọt rượu
Uống
cùng ta chén đục chén trong
Vẫn
biết đời ta không đủ rượu
Mời
ngươi uống cạn nỗi đau này
Vẫn
biết đời trùng vây bóng tối
Nợ,
ơn còn trĩu nặng trên vai
Có
kẻ ngông nghênh cười sặc sụa
Vung
gươm múa kiếm giữa chợ chiều
Lịch
sử bầm đen cơn uất nghẹn
Tráng
sĩ anh hùng được bấy nhiêu
Quỉ
sứ ma vương cùng một giuộc
Kéo
cờ truy sát tận lương dân
Hổ
thẹn tan, ngươi đành thua cuộc
Tấm
lòng không giãi nỗi hờn căm
Ta
dẫu nói nói hoài không hết
Ngươi
dẫu nghe nghe mãi không cùng
Nhưng
ta biết khi về cõi chết
Nỗi
đau chung vẫn nặng trong hồn
Hẹn
nhau năm năm rồi mười năm
Chờ
nhau tàn úa cuộc trăm năm
Từ
Hải xưa uất hờn chết đứng
Ta,
ngươi chừ giạt biển trôi sông
Ngươi
giờ như một kẻ không nhà
Ta
hồn oan vất vưởng tha ma
Sống
co rúm giữa bầy lang sói
Chết
không đành, sống quá xót xa
Chỉ
thương tóc nhuốm màu hoa khế
Thương
chuyến phà qua bắc Cần Thơ
Thương
cổ thành xưa chìm hoang phế
Thương
chiếc đò trôi không bến bờ
Chỉ
thương hương sắc mùa tao loạn
Đốt
cả lòng thơ khóc tuổi xuân
Không
bội bạc cũng thành bội bạc
Ta
và ngươi chìm giữa gian truân
Ai
thức cùng ta đêm dài quá
Ngày
mai ai thắp lửa mặt trời
Ta
nghe tiếng hát người vong quốc
Lòng
hoài hương tan giữa trùng khơi.
Lê Văn Trung
CHÌM
GIỮA TAI ƯƠNG
Có
những con đường dài như vô tận
Có những dòng sông chảy mãi không cùng
Nên ta cứ mãi là ly khách
Nên ta trôi hoài như rêu rong
Có những dòng sông chảy mãi không cùng
Nên ta cứ mãi là ly khách
Nên ta trôi hoài như rêu rong
Ngơ
ngác hiên đời, không quán trọ
Ai thắp hoàng hôn một nỗi buồn
Ta đốt soi tim phương cố thổ
Nhân quần tẻ nhạt, trời vô tâm
Ai thắp hoàng hôn một nỗi buồn
Ta đốt soi tim phương cố thổ
Nhân quần tẻ nhạt, trời vô tâm
Ngọn
gió thiên thu từng nhịp thổi
Ngậm ngùi thân thế buổi vàng thau
Hỡi tên hàn sỹ! Thơ và rượu
Uống mãi Chờ nhau Lòng bể dâu
Ngậm ngùi thân thế buổi vàng thau
Hỡi tên hàn sỹ! Thơ và rượu
Uống mãi Chờ nhau Lòng bể dâu
Em
ném tình xưa vào quên lãng
Ta uống tình em vào lãng quên
Có kẻ chiều nay ngồi giữa chợ
Uống niềm đau, mơ chuyện thái bình
Ta uống tình em vào lãng quên
Có kẻ chiều nay ngồi giữa chợ
Uống niềm đau, mơ chuyện thái bình
Uống
niềm đau giữa thời nhiễu nhương
Hàn sỹ! Hề! Ta! Đời vô phương
Bẻ bút Mài gươm Hề! Sông Dịch!
Mà đời ta chìm giữa tai ương!
Hàn sỹ! Hề! Ta! Đời vô phương
Bẻ bút Mài gươm Hề! Sông Dịch!
Mà đời ta chìm giữa tai ương!
Lê Văn Trung
CHÌM TRONG NỖI ĐỢI CHỜ
Không hẹn hò sao quay quắt
đợi chờ
Cứ nhuộm buồn vàng úa những
câu thơ
Lòng như cơn gió chiều
ngưng thổi
Lòng như bóng mây chiều
bơ vơ
Con dế ngủ quên chìm
trong cỏ
Tiếng gáy lạnh vùi chôn
dưới sương
Có con chim lạ vô tình
quá
Rụng xuống hồn tôi mấy giọt
buồn
Mai kia mốt nọ người về
không
Tôi trải hương thơ những
dặm đường
Người nhớ quàng khăn cho
đủ ấm
Người nhớ cài hoa lên tóc
sương
Mai kia mốt nọ người về
không
Tôi nở vào thơ vạn đóa hồng
Người nhớ nhẹ nâng bàn
chân ngọc
Mỗi cánh hoa là một vết
thương
Mai kia mốt nọ người về
không
Tôi đốt thơ, xác bụi thơ
tàn
Người nhớ gom tro hòa
trong máu
Cho dòng lệ biếc cũng
thơm hương
Không hẹn hò sao quay quắt
đợi chờ
Mà chùng mà lặng cả cơn
mơ
Người về nhớ gọi hồn tôi
dậy
Nhớ gọi hồn tôi tận cõi
thơ.
Lê Văn Trung
CHỜ
(Tặng Cõi Lặng Im)
(Tặng Cõi Lặng Im)
Chờ
suốt một mùa đông
Chờ trăm mùa trăng khuyết
Con đò tình sang sông
Con sáo tình bay biệt
Chờ trăm mùa trăng khuyết
Con đò tình sang sông
Con sáo tình bay biệt
Chờ
suốt một mùa thu
Chờ hoa tàn hoa nở
Lá xanh mù thiên cổ
Rụng úa từng câu thơ
Chờ hoa tàn hoa nở
Lá xanh mù thiên cổ
Rụng úa từng câu thơ
Ta
ngồi bên bờ Tây
Bờ Đông người sóng vỗ
Ta ngồi bên đồi khuya
Nghe rừng người thác đổ
Bờ Đông người sóng vỗ
Ta ngồi bên đồi khuya
Nghe rừng người thác đổ
Chờ
suốt cuộc trăm năm
Chờ tàn cơn dâu biển
Nghìn thu trăng chưa rằm
Tình bạc màu sương trắng
Chờ tàn cơn dâu biển
Nghìn thu trăng chưa rằm
Tình bạc màu sương trắng
Người
chìm trong CÕI LẶNG
Ta tan mù HƯ KHÔNG.
Ta tan mù HƯ KHÔNG.
Lê
Văn Trung
CHO DẪU MƯỜI NĂM HAY TRĂM
NĂM
Giả sử mười năm ta trở lại
Áo xưa còn trắng cuối sân trường
Hay màu áo đã vàng hoa cúc
Hay môi tường vi đã tỏa hương
Giả sử mười năm ta trở lại
Trăng xưa vành vạnh một khuôn rằm
Đường mơ vang bước hồng chim sáo
Không biết tình xưa đã chớm xuân?
Giả sử mười năm ta trở lại
Tóc người chưa rẽ lệch đường ngôi
Đóa quỳnh hàm tiếu đêm thơm ngọc
Chưa nở vì hoa thương nhớ ai
Giả sử ta về không hẹn trước
Đường rêu vườn cũ nhớ ta chăng
Và mắt tình xưa nhòa lệ ướt
Và áo tình xưa có thắm vàng
Giả sử không về, dù trăm năm
Em ơi đừng khuyết vội đêm rằm
Ta nghe tình ái bừng cơn mộng
Thiên cổ vì thơ mà ngát hương.
Giả sử mười năm ta trở lại
Áo xưa còn trắng cuối sân trường
Hay màu áo đã vàng hoa cúc
Hay môi tường vi đã tỏa hương
Giả sử mười năm ta trở lại
Trăng xưa vành vạnh một khuôn rằm
Đường mơ vang bước hồng chim sáo
Không biết tình xưa đã chớm xuân?
Giả sử mười năm ta trở lại
Tóc người chưa rẽ lệch đường ngôi
Đóa quỳnh hàm tiếu đêm thơm ngọc
Chưa nở vì hoa thương nhớ ai
Giả sử ta về không hẹn trước
Đường rêu vườn cũ nhớ ta chăng
Và mắt tình xưa nhòa lệ ướt
Và áo tình xưa có thắm vàng
Giả sử không về, dù trăm năm
Em ơi đừng khuyết vội đêm rằm
Ta nghe tình ái bừng cơn mộng
Thiên cổ vì thơ mà ngát hương.
Lê
Văn Trung
CHỢ NGHÈO
(Thơ viết cho Hiệp)
Ngày qua ngày lại ngày
qua
Tôi cùng em đẩy xe ra chợ nghèo
Chở đầy xe nỗi gieo neo
Mua long đong bán bọt bèo quẩn quanh
Tôi cùng em đẩy xe ra chợ nghèo
Chở đầy xe nỗi gieo neo
Mua long đong bán bọt bèo quẩn quanh
Chợ chìm chợ nổi lênh đênh
Bán ngày lưu lạc mua tình ly hương
Tôi nhìn hai vết xe lăn
Ngậm ngùi như dấu bàn chân bên đường
Ngậm ngùi như dấu bàn chân bên đường
Của em giọt lệ giọt sương
Nghìn năm còn đọng trong lòng nỗi đau
Chợ nghèo rách dột sạm màu
Thời gian tiếng dế buồn nao bóng chiều
Bạn mua đời được bao
nhiêu
Chở đầy xe nỗi gieo neo ta về.
Chở đầy xe nỗi gieo neo ta về.
Lê Văn Trung - Đồng Nai 9/2003
CHỜ SUỐT MỘT MÙA THU
Em cầm lòng không đậu
Hẹn suốt một mùa thu
Hẹn trăm mùa trăng khuyết
Hẹn đến nghìn năm sau
Em cầm lòng không đậu
Câu đợi nối câu chờ
Lời ca chìm sương khói
Lời em chùng giấc mơ
"Mai mốt em về
thôi!"
Thơ trải vàng tơ lụa
Hoa nở vàng trên môi
Tình thơm chiều tóc rối
"Mai mốt em về
thôi!"
Chim vườn tôi ríu rít
Mầm xanh tôi đâm chồi
Rưng rưng màu lệ ngát
Hẹn suốt một mùa thu
Hẹn trăm mùa trăng khuyết
Mây tôi đã bạc đầu
Sương vườn tôi giá buốt
Em cầm lòng không đậu
Câu hẹn nối câu chờ
Chờ suốt một mùa thu
Chờ trăm mùa trăng khuyết.
Lê Văn Trung
CHO TÔI GỬI LẠI MỘT NỤ CƯỜI
Dù sao tôi cũng đã cố mỉm cười
Như nụ cười của Moris
Nụ cười Giờ Thứ Hai Mươi Lăm
Trước ống kính của một nhà báo Mỹ
Như nụ cười của Moris
Nụ cười Giờ Thứ Hai Mươi Lăm
Trước ống kính của một nhà báo Mỹ
Nụ cười sẽ xóa tan trong tôi những điều phi lý
Tưởng chừng như phi lý
Tưởng chừng như phi lý
Nụ cười của Lối Thoát Cuối Cùng
Bên một Khung Cửa Hẹp
Bên một Khung Cửa Hẹp
Nụ cười của Một Thời Để Yêu Và Một Thời Để Chết
Với vết thương thối rữa trong hồn
Với vết thương thối rữa trong hồn
Nụ cười giữa Thiên An Môn
Của mùa đông Budapest
Của mùa đông Budapest
Dù sao tôi cũng đã cố mỉm cười
Trong chiếc lồng chật hẹp
Trong chiếc lồng chật hẹp
Tôi đã yêu em bằng tình yêu của một người đang đứng
trước bờ hủy diệt
Bên bờ vực tang thương tôi đã cố mỉm cười
Bên bờ vực tang thương tôi đã cố mỉm cười
Xin gửi lại mai sau như mầm hy vọng.
Lê Văn Trung
CHO
TÔI VỀ LẠI NGÀY XƯA ẤY
Cho
tôi về lại ngày xưa ấy
Đôi mắt huyền mơ đôi mắt huyền
Cô nhớ không cô vườn xanh ngọc
Tóc vờn trong lá tóc thơm hương
Đôi mắt huyền mơ đôi mắt huyền
Cô nhớ không cô vườn xanh ngọc
Tóc vờn trong lá tóc thơm hương
Cô
nhớ không cô chiều tan học
Tay ôm cặp vở lòng đầy thơ
Môi thơm nở thắm nghìn câu hát
Cô hát hay là cô đang mơ
Tay ôm cặp vở lòng đầy thơ
Môi thơm nở thắm nghìn câu hát
Cô hát hay là cô đang mơ
Cô
nhớ không cô có một người
Âm thầm buồn, nhìn cô đang vui
Cô vô tư quá, ngây thơ quá
Không thấy chiều rơi trong mắt tôi
Âm thầm buồn, nhìn cô đang vui
Cô vô tư quá, ngây thơ quá
Không thấy chiều rơi trong mắt tôi
Không
thấy hồn tôi từng nhịp vỡ
Theo làn tóc nhẹ run trên vai
Không thấy hoa lòng tôi chớm nở
Theo tà áo trắng mây bay bay
Theo làn tóc nhẹ run trên vai
Không thấy hoa lòng tôi chớm nở
Theo tà áo trắng mây bay bay
Cho
tôi về với ngày xưa ấy
Cô bé thiên thần trong cơn mơ
Cô nhìn đâu hỡi mà không thấy
Linh hồn tôi đấy một vườn thơ.
Cô bé thiên thần trong cơn mơ
Cô nhìn đâu hỡi mà không thấy
Linh hồn tôi đấy một vườn thơ.
Lê
Văn Trung
No comments:
Post a Comment