CÕI ĐỜI TA KHÔNG PHẢI NƠI NÀY
Ngày mấy bận ra vào
nơi xóm chợ
Em thấy gì trên mỗi
dấu chân qua
Em nghe gì trong sâu
hút đời ta
Tình mặn nhạt vơi đầy
cùng dâu bể
Trước nỗi đau ta vô
cùng nhỏ bé
Em làm sao ôm hết phận
đời mình
Hạnh phút nào cũng rất
đỗi mong manh
Càng níu giữ càng hụt
tầm tay với
Càng réo gọi càng nghe lời vọng lại
Của chính mình lạc lõng giữa nhân gian
Bởi những tây phương cực lạc thiên đàng
Hỡi những thần linh đất trời giáo chủ
Vòng hệ lụy mấy ngàn năm mới đủ
Đổi lấy phút giây hoan lạc phù du
Ai khóa đời nhau kín cửa ngục tù
Cứ quanh quẩn trong vòng vây kẻ chợ
Cứ giam hãm trong mưu cầu tạm bợ
Em bước đi chao đảo giữa trời chiều
Áo bạc màu che không ấm lòng yêu
Tình mặn nhạt vơi đầy cho nhận cả
Ta cũng nguyện trải lòng cùng cây cỏ
Em bước qua ướt lạnh giọt sương mềm
Hỡi những thiên thần quỷ dữ hãy nằm yên
Cho em lại al fem thuở đất trời nguyên thủy
Cho tôi cũng là tôi thuở hồng hoang bừng dậy
Để một giây một phút rất phù du
Mầu nhiệm mở tung cánh cửa ngục tù
Em đứng khóc dưới chân đồi hạnh phúc
Ta viết nốt câu thơ nghìn năm trước
Rồi ra đi chẳng luyến tiếc gì đâu
Mặc cõi nhân gian đổi sắc thay màu
Dù em vẫn ra vào nơi xóm chợ
Ta chỉ mon gem khắc lòng ghi dạ
Cõi đời ta không phải ở nơi này.
NỬA ĐÊM XEM QUỲNH NỞ
Thoảng mùi hương giữa chiêm bao
Từ trong sâu thẳm cõi nào rất xa
Nỗi tình riêng của quỳnh hoa
Chảy trong xương tủy
thịt da rợn người
Em từ đâu đến bên tôi
Mà che kín cả đất trời
khói sương
Hồn tôi quán lạnh ven đường
Nửa đêm ngát mộng quỳnh hương diệu kỳ
Đồng Nai 1995
LÀM SAO
CHE KÍN NỖI BUỒN
(tặng
Uyên Hà – Hoàng Lộc & Ngọc Bích)
yêu
nhau hóa đá cũng chờ
sao
em vội bước sang bờ sông kia
để
tôi nhìn buổi đi về
nghe
con sáo hót buồn tê cả chiều
đàn
ai lửng một câu kiều
buồn
mang mang nhớ buồn hiu hiu buồn
cho
tình vỗ cánh sang sông
tôi
về bến cũ ngồi trông bên trời
lòng
như khóm lục bình trôi
từng
con nước cuốn xa rồi bờ xưa
quê
người sớm nắng chiều mưa
em
còn nghe tiếng gió mùa sang đông ?
tôi
che cho kín nỗi buồn
làm
sao dấu hết long đong phận người
thà
như khóm lục bình trôi
nghe
con sáo hót ngậm ngùi ngàn năm.
Lê
Văn Trung
LÀM SAO GẶP CÁI SAU
CÙNG
ta đi tìm cái thật gần
đưa tay chạm cõi phù vân tưởng là
ta đi tìm cái rất xa
lời vô âm vọng buồn qua kiếp người
ta đi tìm cái đầy vơi
bước chân hụt giữa ngậm ngùi đời em
ba trăm năm hỡi Tiên Điền
lệ người đã cạn lụy phiền gì nhau
ta đi tìm cái ban đầu
lỡ tay chạm đến ngàn sau
ngỡ rằng
ta đang tìm cõi vĩnh hằng
muôn thu gom lại đọ bằng phút giây
rồi ra lạc giữa chốn
này
câu thơ thần ứng đọa
đày đời thơ
xin về ngủ giấc hư vô
ta quên ta đã từng giờ hiện sinh
ta đi tìm lại chính mình
nào hay lạc lối vô minh mịt mù
đến từ đâu? về cõi nào?
lời thơ hiu quạnh tan vào hư không
ta đi tìm cái sau cùng
lạnh tăm đầu núi nửa vòng trăng non
mới hay trong cái mất còn
làm sao biết được cội nguồn của nhau
2002
HÌNH NHƯ HAY LÀ
hình như tôi đã trở về
chính nơi tôi đã ra đi thuở nào
hình như từ trong chiêm bao
cái tôi hiện thực nhuốm màu hư vô
hình như tôi vẫn đợi
chờ
ở trong cõi chết phút giờ phục sinh
hay là tôi đã ngủ yên
buổi hồng hoang – thưở khai nguyên đất trời
bao giờ tôi trở về tôi
cái tôi tro bụi luân hồi vô minh.
TA VẪN ĐỢI CHỜ
Tặng anh Võ Thành Hiệu
& B.Sơn
có khi đất thấp trời cao
ta không còn lấy chốn nào dung thân
phút thanh cao – phút phong trần
thánh thần – ngạ quỷ mấy lần đổi thay
cõi tự do – cõi tù đầy
cái vinh – cái nhục vơi đầy bể dâu
nguồn hoan lạc – suối thương đau
bao phen chìm nổi nông sâu biển đời
trải lòng ra với tình người
ta nào toan tính lỗ lời được thua
xin đừng hơn thiệt bán mua
trái tim ta vẫn nghìn xưa thắm hồng
có khi trời đất mênh mông
mà không chắ nổi một dòng tâm thơ
ta vẫn mong vẫn đợi chờ
em còn đâu đó bên bờ nhân gian
Đồng Nai
trung tuần tháng chạp
2001
THƯA CÙNG THƯỢNG ĐẾ
Người đánh cá cuộc đời tôi
bằng trò sấp ngữa vòng chơi số phận
ném tôi vào cói phù vân
mặc cho trời đất xoay vần rủi may
người vờ vỉnh giữa cơn say
nói trăng nói cuội kéo dài cuộc vui
chẳng xót xa chẳng ngậm ngùi
tôi không còn bóng
hình tôi của người
đem tung hứng cuộc đời
tôi
nghìn đêm mua một
tiếng cười phù hoa
đảo điên trong cõi
người ta
bỏ mặc tôi một hồn ma
không mồ
uổng đời tôi – một đời
thơ
đau lòng tôi có xót xa
lòng người
bao giờ tàn cuộc rong
chơi
mà lời phán xét là lời bi
thương
tôi nào mơ chốn thiên
đường
cõi chân như cũng vô
thường có không
một mai cát bụi hồng
trần
hãy quên tôi với căn
phần của tôi
Đồng Nai 2001
UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH NHỚ BẠCH CƯ DỊ
tôi ngồi rót rượu cho tôi
chén chua xót chén ngậm ngùi đầy vơi
bao nhiêu năm moojtkieesp người
biết mời ai giữa đất trời hỗn mang
chén bi thương chén đoạn trường
trời Nam biển Bắc mấy phương bụi mờ
sống chưa trọn một đời thơ
buồn rơi giọt rượu trên tờ giấy không
tôi ngồi rót rượu tàn
đông
chén phiêu bạt đã cạn
dòng sông xưa
hỡi người thiên cổ về
chưa
mời nhau uống chén rượu
chờ trăm năm
chén lao đao chén thăng
trầm
rượu Tầm Dương gởi sóng
Tầm Dương trôi
2002
THÚY KIỀU KHÓC TRƯỚC MỘ ĐẠM TIÊN
Hình như tôi đã trăm lần
Sống đi chết lại mà không gặp người
Bao giờ tàn cuộc rong chơi
gởi câu sinh tử trong lời tử sinh
dẫu có không một chút tình
biết ai là bóng là hình của ai
có tôi trong nỗi đau người
có người trong nỗi ngậm ngùi đời tôi
ra đi cuối đất cùng trời
biết nhân gian vốn đầy vơi vô thường
tôi một phương người một phương
hát ai nghe tiếng đoạn trường cùng ai
người về đâu? tôi còn đây
ba trăm năm chắc có ngày trùng lai
non xa lạnh chiếc trăng gầy
lời vô thanh vọng tự ngoài hư không
2002
TRỌN MỘT ĐỜI CHƯA VIẾT
NỖI MỘT CÂU THƠ
đừng nhầm gọi ta là thi
sĩ
trọn đời chưa viết nổi
một câu thơ
Cũng đừng bảo là cái
thằng thất chí
Sống ngu ngơ giữa xuôi
ngược xô bồ
Trăm vận rũi vận may ở
dời ai biết
Hiểu làm sao mà em bĩu
môi cười
Biết rồi ra chắc ai
còn ai mất
Ta vẫn ung dung tin có
chuyện đất trời
Ta vẫn nói vẫn cười vẫn đi vẫn đứng
Chớ tưởng rằng ta cái thứ lông bông
Cái thứ điên điên dại dại tang tang
Mà không hiểu chuyện lở bồi sông biển
Ta vẫn biết cõi nào ta
sẽ đến
Dù đau lòng nói nhỏ
với em thôi
Vì em hỡi ta vô cùng
hổ thẹn
Sống trăm năm uổng phí
một con người
Bởi đến đó là cuối
đường tuyệt lộ
Súng gươm đành gỉ sét
ngậm ngùi quên
Ôi nhật nguyệt muôn
đời soi thấu tỏ
Một câu thơ ta viết
mãi không thành
CÙNG LẬN ĐẬN BÊN TRỜI
MỘT LỨA
*
tặng Phạm Ngọc Lư
bao năm chưa gặp lại
giờ người đã thế này
áo giang hồ bạc thếch
rượu giang hồ còn say?
ta một trời dâu bể
người trăm phương bụi
mù
tên lính già thất trận
vết thương cũ còn đau
ta mời người uống cạn
ly rượu tàn cuối đông
trôi theo dòng hoạn
nạn
“thiên nhai luân lạc
nhân” (2)
ta nhớ mười năm cũ
lòng như mây trắng bay
ta nhớ người ngày ấy
tình thanh xuân còn
đầy
giờ mười năm gặp lại
áo giang hồ tả tơi
hồn giang hồ vữa mục
tình giang hồ muôn nơi
ta biết bởi gì đâu
hỏi nhau càng thêm
buồn
ngươi cũng hiểu từ lâu
chuyện đất trời mênh
mông
ai đã từng xuôi ngược
qua trăm bến ngàn bờ
hiểu những điều sau
trước
lòng nào không xót xa
ta nhìn ngươi đứt ruột
ngươi nhìn ta ngậm
ngùi
ôi cõi ngoài xa lắc
chỉ còn ta với ngươi.
Lê
văn Trung
(*) (**): ý thơ Bạch
Cư Dị
No comments:
Post a Comment