Friday, November 29, 2019

Thơ của Ngói 3

Nỗi Đau (Cõi Lưu Đày 3) - Rượu Đời Ta Đã Cạn – Sóng Bạc Đầu - Ta Gửi Gì Vào Giọt Rượu Chiều Nay - Ta Mất Còn gì Năm Mươi Năm – Ta Ngược Chiều Sinh Tử Đến Vô Biên – Ta Say Từ Buổi Chìm Trong Mộng – Ta Trở Về Nơi Đã Bỏ Ra Đi - Tâm Tình Cùng Lý Bạch - Thao Thiết Một Mùi Hương 

NỖI ĐAU

(Cõi Lưu Đày 3)

Giấu mặt nhìn nhau tội nghiệp nhau
Núi xơ xác núi, đồi trơ đồi
Nước xoáy vào tim người xói lỡ
Nước rỉ vào tim người nỗi đau

Cành khô đợi mỏi cánh chim về
Trùng trùng vô tận đá vọng phu
Đá vọng phu hề chinh chiến lụy
Chinh chiến hề thay chốn ngục tù

Suối khô đợi mỏi cơn mưa lạ
Đá nứt bày khuôn mặt hãi hùng
Đá cũng kinh hoàng bầy thú dữ
Nhe nanh cắn xé cả linh hồn

Người chết quấn hờ manh chiếu rách
Chôn vội vàng dưới lớp cát nông
(Không biết ngày mai trong đáy mộ
Có còn tìm thấy nắm xương không?)

Mắt cũng bầm đen dòng lệ máu
Khóc nhau đành nuốt quặn niềm đau
Năm chung mảnh ván mà câm lặng
Nghi nghờ cả cái lén nhìn nhau.
                               Lê Văn Trung

RƯỢU ĐỜI TA ĐÃ CẠN

Ta ngồi uống mãi chiếc ly không
Rượu chảy trăm năm đã cạn dòng
Hình như trong đáy ly buồn bã
Giọt lệ người như một tấm lòng
Rượu đời ta, chén rượu hoàng hôn
Ta đang cạn chén đời quên lãng
Ta đang say, chén vỡ rượu tràn
Người còn không áo mỏng sương chiều
Người còn không tóc rối mềm vai
Ta nghe tiếng gió đang thầm thỉ
Tình đã phai từ trong thiên tai
Ta uống đời ta ly rượu cạn
Ta uống tình ta men rượu cay
Ta biết ngàn năm là vô tận
Sao còn buồn chi! Còn đắng cay!
Đập vỡ bình! Vỡ cả hồn không
Ôi rượu đời ta đã cạn dòng
Làm sao say được đêm tàn muộn
Làm sao quên mà không đau lòng!
                     Lê Văn Trung

SÓNG BẠC ĐẦU

Trăm năm chén rượu không đành uống
Ta rót chưa tàn nỗi nhiễu nhương
Ta gọi ta rền vang đáy mộ
Ai về đứng khóc giữa đêm sương

Cố quận? Mười phương mù cố quận
Mắt mờ muôn dặm bóng tà huy
Có con chim khách ngang đầu ngõ
Gửi một lời đau buổi biệt ly

Ta rót lòng ta đã mỏi mòn
Rượu nghìn năm cũ men chưa tan
Ôi lòng dâu biển hòa trong rượu
Ta rót về đâu hỡi thế gian

Em mãi mù xa trời viễn xứ
Ta con thuyền giạt cuối bờ đau
Dòng rượu đời ta như sóng vỗ
Ta vỗ ngàn năm sóng bạc đầu.
                            Lê Văn Trung


TA GỬI GÌ VÀO GIỌT RƯỢU CHIỀU NAY

Ta ném vội nỗi buồn vào quên lãng
Những đợi chờ, hy vọng sẽ tàn vơi
Và ta sẽ như một loài cây cỏ
Cứ nở hoa khoe sắc hiến dâng đời

Lòng ta sẽ vì thơ mà thắm lại
Yêu nhân gian, yêu cả những phụ phàng
Ta yêu cả những tình đi không trở lại
Yêu em như yêu Chúa, bỏ thiên đàng

Ta sẽ ném nỗi  buồn  không tưởng tiếc
Giọt rượu này trôi suốt cõi vô biên
Ta yêu cả những sinh tồn hủy diệt
Ta yêu em yêu  giấc mộng không thành

Chiều nay ta uống mà không thể
Gửi đến lòng ta ly rượu cay
Đã ném đời ta vào dâu bể
Mà nghe tình em như mây bay.
                            Lê Văn Trung


TA MẤT CÒN GÌ NĂM MƯƠI NĂM

Năm mươi năm trở lại
Môi xưa còn ngậm sương
Tình xưa vừa hàm tiếu
Hoa xưa còn thơm hương

Năm mươi năm trở lại
Ta gác kiếm giang hồ
Áo xưa còn lấm bụi
Lòng xưa con thơm tho

Em như dòng giang nguyệt
Chảy suốt một rừng thu
Ta ôm tình lãng khách
Tắm trong dòng thương đau

Nỗi đau như giọt lệ
Nhỏ xuống nẽo hạnh đời
Nỗi đau là chuyện kể
Về tình người hanh hao

Năm mươi năm trở lại
Áo xưa vàng hơn xưa
Đừng son phai phấn nhạt
Mà đau bầm câu thơ.
       Lê Văn Trung


TA NGƯỢC CHIỀU SINH TỬ ĐẾN VÔ BIÊN

Em vẽ một vòng cong vào đường bay vũ trụ
Như cánh chim cắt ngang bầu trời
Để cho ta suốt một đời lam lũ
Cặm cụi viết thơ tình phung phí cuộc rong chơi

Em tắt một vầng trăng
Vùi lấp hết sao trời
Đêm ba mươi đời mình ta như kẻ đui mù bước đi bằng trí huệ một ngàn năm khổ hạnh

Bằng tinh huyết thi ca
Bằng nhiệm mầu hiển Thánh
Ta mãi đi tìm thứ ánh sáng chiêm bao
Ta mãi đi tìm dù chỉ một vì sao
Trong vết cắt của đường bay vũ trụ
Ta dẫu biết triệu triệu năm ánh sáng
Ta vẫn xoay tròn như hành tinh cô đơn
Có bao nhiêu quỹ đạo trong một con người?
Có bao nhiêu quỹ đạo trong cõi tình em?
Và bao nhiêu đường dẫn vào trái tim?


Người ta bảo thi ca là nguồn cơn của hủy diệt
Để soi tìm vĩnh cửu giữa vô biên
Người ta bảo tình yêu là một đường bay không bao giờ có thật
Chỉ tỏa hương vào cơn mộng ảo huyền
Và mùi hương là độc dược thần tiên
Để hủy diệt và hồi sinh bất tử
Em vẽ một vòng cong vào đường bay vũ trụ
Ta ngược chiều sinh tử đến vô biên.
                              Lê Văn Trung


TA SAY TỪ BUỔI CHÌM TRONG MỘNG

Ta say từ buổi chìm trong mộng
Ta khát từ thu vàng ái ân
Ta rót nghìn năm vào vô tận
Ta uống nghìn năm rượu chưa tàn

Hình như rượu chảy vào quên lãng
Ta cũng rơi buồn trong lãng quên
Em có vì tình ta lận đận
Thôi có vì nhau mà muộn phiền

Xin hãy xem như tình hoạn nạn
Xin hãy xem như thuyền bấp bênh
Ta trót căn phần như định mệnh
Ta trót dòng trôi những gập ghềnh

Em vỡ vào ta một cõi buồn
Chảy vào vô tận một dòng sông
Ta trôi theo nỗi buồn vô tận
Ta trôi theo tình em long đong

Ta say từ buổi chìm trong mộng
Ta khát từ trăng đã khuyết rằm
Em có vì ta mà uống cạn
Ly này ta hẹn với trăm năm.
                     Lê Văn Trung


TA TRỞ VỀ NƠI ĐÃ BỎ RA ĐI

Trăm năm hỡi một chén đời say tĩnh
Ta trở về ngồi đợi bến sông thu
Đã lỡ bước, đã cam đành lỗi hẹn
Ta về đây chưa kịp chén giang hồ

Ta về đây đôi bờ đau bồi lỡ
Vạn nhịp cầu không nối được tình xưa
Ta về đây đường vòng quanh khắp phố
Mà tình ta chia biệt ngã tư buồn

Ta về đây tưởng lòng ta Thiên Ấn
Tưởng thuyền em còn đậu bến Tam Thương
Bóng Tà Dương đã sương mù Thạch Bích
Ta tưởng lòng ta Thiên Bút Phê Vân

Năm mươi năm, một chén đời say tĩnh
"Rượu giang hồ" một thưở còn ai say?
Ta về đây gửi chút hồn phiêu lãng
Tình trăm năm còn mất có ai hay

Năm mươi năm, tròn một vòng luân lạc
Ta trở về tìm lại bóng ta xưa
Ta trở về nghe lại từng câu thơ
Nghe xương máu cháy một đời kiêu bạc

Ta trở về nghe tiếng chiều đang hát
Tiếng chiều em văng vẳng tiếng chiều xưa
Cho ta sáng với một màu trăng bạc
Cho ta về dù chỉ một cơn mơ.
                            Lê Văn Trung


TÂM TÌNH CÙNG LÝ BẠCH

Ta chưa nhìn trăng mà mơ Lý Bạch
Ta chưa gặp em mà đã say tình
Ông ngẩng đầu mà vọng minh nguyệt
Ta cúi đầu mà tương tư em (*)

Ta đâu biết ông say trăng mà trầm nguyệt
Ta đâu biết ông tư hương mà ly hương
Ta yêu em mà tình chìm ly biệt
Ta yêu em mà tình chìm sông Tương

Ông rót đời ông vỡ tràn ly rượu
Ta rót tình ta chưa cạn nỗi buồn
Đầu giường trăng sáng lòng ông sáng?
Ta ngữa trông trời đất phủ sương (**)

Ta uống chưa tàn trăng Lý Bạch
Ta say chưa tàn trăng tương tư
Ôi rượu đời ta không đành cạn
Mà tình đời ta chảy về đâu?

Ôi rượu đời ta em chẳng thể
Uống giùm cho cạn buổi tàn thu
Thì sá gì đâu nghìn giọt lệ
Giam đời ta giữa cõi sa mù
                   Lê Văn Trung

(*) (**) Mượn ý thơ Tĩnh Dạ Tứ của Lý Bạch :
Sàng tiền minh nhật quang
Nghi thị địa thượng sương
Cữ đầu vọng minh nguyệt
Đê đầu tư cố hương


THAO THIẾT MỘT MÙI HƯƠNG

Em có về nghe lời thầm thỉ
Của trăng mười sáu buổi giêng hồng
Vườn tôi hôm ấy nghìn hoa nở
Hoa nhớ em bừng ngát sắc hương

Em có nghe gió réo nhạc vàng
Gió từ vô tận đêm liên hoan
Gió say nhịp bước tình luân vũ
Gió nhớ em, gió thổi rộn ràng

Em có nghe ríu rít lời vui
Của chú chim non, vút tận trời
Tiếng reo làm vỡ làn mây biếc
Nỗi nhớ làm tan màu nắng phai

Em có nghe, rất nhẹ, nỗi buồn
Rơi xuống vàng ươm lời nhớ nhung
Hoa rụng trong tôi từng cánh nhỏ
Nhớ em thao thiết một mùi hương.
                              Lê Văn Trung
Phong cảnh ở đập Đồng Cam –
Photo by PCH, 28.9.2017
SUNDAY, OCTOBER 29, 2017 184. Thơ LÊ VĂN TRUNG

No comments:

Post a Comment

Những bài thơ về Mẹ

LỜI RU Đôi khi nhớ đến se lòng Một lời ru thuở còn nằm trong nôi Bây giờ Mẹ của con ơi Mẹ là riêng một cõi trời lòng con Mẹ ...