Thơ Của Ngói - Thơ-Hoa Và Em - Tôi Chiếc Lá Vàng Rơi Mùa
Thu Trước – Tôi Về Vẽ Một Cơn Mơ - Tôi Về Vẽ Một Cơn Mơ – Trích Thơ Của Ngói
- Trở Về - Uống Nhầm Ly Rượu Của
Thiên Tai - Xin Mời Chén Rượu Đời Ta – Xin Là Quán Trọ Của Trăm Năm - Xin Trải
Lòng Tôi Xuống Với Tình - Xin Uống Cùng Tôi.
THƠ CỦA NGÓI
Cho tôi về lại ngày
xưa ấy
Đôi mắt huyền mơ đôi mắt huyền
Cô nhớ không cô vườn xanh ngọc
Tóc vờn trong lá, tóc thơm hương
Đôi mắt huyền mơ đôi mắt huyền
Cô nhớ không cô vườn xanh ngọc
Tóc vờn trong lá, tóc thơm hương
Cô nhớ không cô chiều
tan học
Tay ôm cặp vở, lòng đầy thơ
Môi thơm nở thắm nghìn câu hát
Cô hát hay là cô đang mơ
Tay ôm cặp vở, lòng đầy thơ
Môi thơm nở thắm nghìn câu hát
Cô hát hay là cô đang mơ
Cô nhớ không cô có một
người
Âm thầm buồn, nhìn cô đang vui
Cô vô tư quá, ngây thơ quá
Không thấy chiều rơi trong mắt tôi
Âm thầm buồn, nhìn cô đang vui
Cô vô tư quá, ngây thơ quá
Không thấy chiều rơi trong mắt tôi
Không thấy hồn tôi
từng nhịp vỡ
Theo làn tóc nhẹ run trên vai
Không thấy hoa lòng tôi chớm nở
Trên màu áo trắng mây bay bay
Theo làn tóc nhẹ run trên vai
Không thấy hoa lòng tôi chớm nở
Trên màu áo trắng mây bay bay
Cho tôi về với ngày
xưa ấy
Cô bé thiên thần trong cơn mơ
Cô nhìn đâu hỡi mà không thấy
Linh hồn tôi đấy một vườn thơ.
Cô bé thiên thần trong cơn mơ
Cô nhìn đâu hỡi mà không thấy
Linh hồn tôi đấy một vườn thơ.
Lê Văn Trung
THƠ - HOA - VÀ EM
Xin hãy vì thơ mà ngát
lệ
Xin hãy vì thơ mà tỏa hương
Hoa của nghìn thu hoa bất tử
Em của nghìn năm còn nguyên xuân
Xin hãy vì thơ mà tỏa hương
Hoa của nghìn thu hoa bất tử
Em của nghìn năm còn nguyên xuân
Xin nở vào thơ triệu
đóa hồng
Vàng ươm xiêm áo một màu trăng
Em như huyền nữ đêm cung ngọc
Thơm tho lụa áo của tình nhân
Vàng ươm xiêm áo một màu trăng
Em như huyền nữ đêm cung ngọc
Thơm tho lụa áo của tình nhân
Xin phổ vào thơ dòng
suối nhạc
Xin kẻ vào hồn một nét xuân
Cho hương trầm tỏa đêm cung Thánh
Lệ cũng thơm lừng môi ái ân
Xin kẻ vào hồn một nét xuân
Cho hương trầm tỏa đêm cung Thánh
Lệ cũng thơm lừng môi ái ân
Xin thắm vào thơ dòng
tuyết nguyệt
Em của rừng hoa lộng sắc hương
Trần gian! Tôi nhớ hoài Lưu Nguyễn
Tìm hoa lạc mất cửa thiên đường.
Em của rừng hoa lộng sắc hương
Trần gian! Tôi nhớ hoài Lưu Nguyễn
Tìm hoa lạc mất cửa thiên đường.
Lê Văn Trung
TÔI CHIẾC LÁ VÀNG RƠI MÙA
THU TRƯỚC
Có chiếc lá vàng rơi mùa thu trước
Nằm im lìm trong rét mướt ngày đông
Như bí tích của một lời hẹn ước
Năm mươi năm cầm giữ một linh hồn
Tôi đến trần gian như người khách trọ
Một đêm buồn dang dỡ cuộc tình em
Em qua đời tôi như là cơn gió
Một chiều đông sương giá phủ quanh mình
Cây thập giá là nỗi niềm khát vọng
Tôi đến trần gian như kẻ qua đường
Đi suốt cuộc hành hương trong miền biển động
Đi suốt cuộc tình em là một cõi hư không
Tôi, chiếc lá rơi từ mùa thu trước
Thuở hoàng hôn vời vợi mắt hoàng hôn
Thuở dòng sông tôi đôi bờ hiu hắt
Thuở em qua vàng phố giấc mơ buồn
Linh hồn tôi, ôi linh hồn chiếc lá
Nỗi vàng phai, thao thiết, mộng vàng phai
Tôi thấy trong tôi một người khách lạ
Ghé lại trần gian như kẻ lưu đày
Tôi Chiếc lá Vàng rơi mùa thu trước.
Có chiếc lá vàng rơi mùa thu trước
Nằm im lìm trong rét mướt ngày đông
Như bí tích của một lời hẹn ước
Năm mươi năm cầm giữ một linh hồn
Tôi đến trần gian như người khách trọ
Một đêm buồn dang dỡ cuộc tình em
Em qua đời tôi như là cơn gió
Một chiều đông sương giá phủ quanh mình
Cây thập giá là nỗi niềm khát vọng
Tôi đến trần gian như kẻ qua đường
Đi suốt cuộc hành hương trong miền biển động
Đi suốt cuộc tình em là một cõi hư không
Tôi, chiếc lá rơi từ mùa thu trước
Thuở hoàng hôn vời vợi mắt hoàng hôn
Thuở dòng sông tôi đôi bờ hiu hắt
Thuở em qua vàng phố giấc mơ buồn
Linh hồn tôi, ôi linh hồn chiếc lá
Nỗi vàng phai, thao thiết, mộng vàng phai
Tôi thấy trong tôi một người khách lạ
Ghé lại trần gian như kẻ lưu đày
Tôi Chiếc lá Vàng rơi mùa thu trước.
Lê Văn Trung
TÔI VỀ VẼ MỘT CƠN MƠ
Thương nhớ mãi một dòng sông
Ngày em áo lụa khăn hồng sang ngang
Có người về bến Tam Thương
Nghe câu hát cũ mà buồn trăm năm
Thương nhớ mãi một mùa đông
Ngày mưa vàng với nắng vàng, vàng phai
Người về, về để chờ ai?
Nghe bàn chân bước u hoài đường xưa
Tiếc gì không? Một cơn mơ!
Câu thơ vàng rụng bên bờ hoàng hôn
Gió thiên thu thổi vô cùng
Thổi về đâu? Giữa mênh mông đất trời
Đừng đánh thức giấc mơ tôi
Đừng rung chuông gọi nỗi đời lặng im
Để lòng tôi hãy ngủ yên
Chiêm bao tôi vẽ chuyện tình trăm năm.
Lê Văn Trung
TÔI VỀ VẼ MỘT CƠN MƠ
Tôi đang vẽ trái tim mình
Buồn trên chiếc lá chưa đành vàng rơi
Tôi đang vẽ mắt môi người
Lên màu mây bốn phương trời còn bay
Tôi đang vẽ mười ngón tay
Ngón cầm hạt lệ buộc hoài câu thơ
Rồi tôi vẽ nỗi đợi chờ
Sân ga chiều lạnh giọt mưa cuối mùa
Và tôi vẽ một cơn mơ
Có em về giữa bãi bờ sông tôi
Vẽ câu hát quá ngậm ngùi
Để sông tôi chập chùng trôi chẳng đành
Em ơi vẽ nốt cuộc tình
Vẽ chi nghìn nỗi gập ghềnh đời nhau!
Lê Văn Trung
TRÍCH THƠ CỦA NGÓI
Trăm năm cô vẫn là cô
bé
Một thuở hoang đường trong mắt tôi
Dẫu biết đôi khi dòng biếc lệ
Vô tình rụng tím bóng chiều rơi
Một thuở hoang đường trong mắt tôi
Dẫu biết đôi khi dòng biếc lệ
Vô tình rụng tím bóng chiều rơi
Môi vẫn là hoa còn
ngậm hương
Tóc rối vào mây một chút buồn
Đâu biết đôi khi bờ vai nhỏ
Thương lá vàng tôi chạm ngỡ ngàng
Tóc rối vào mây một chút buồn
Đâu biết đôi khi bờ vai nhỏ
Thương lá vàng tôi chạm ngỡ ngàng
Đâu biết áo chiều xưa
trắng xóa
Bay hoài trong những giấc mơ hoa
Đâu biết đôi khi dòng trăm ngã
Thơ buồn mơ mãi bến sông xa
Bay hoài trong những giấc mơ hoa
Đâu biết đôi khi dòng trăm ngã
Thơ buồn mơ mãi bến sông xa
Trăm năm cô mãi là cô
bé
Đâu thấy thu tôi rắc lá vàng
Đâu thấy sương tôi mềm cơn mộng
Vừa rơi, vừa bay, vừa lang thang
Đâu thấy thu tôi rắc lá vàng
Đâu thấy sương tôi mềm cơn mộng
Vừa rơi, vừa bay, vừa lang thang
Xin cho tôi cứ chìm
trong mơ
Cô của mùa thu xưa, rất xưa
Của giấc thần tiên đêm cổ tích
Trang tình huyền thoại chép trong thơ.
Cô của mùa thu xưa, rất xưa
Của giấc thần tiên đêm cổ tích
Trang tình huyền thoại chép trong thơ.
Lê Văn Trung
TRỞ VỀ
Không trở về
là lỗi với trăm năm
Ta rót nốt chén rượu đời cay nghiệt
Sẽ một mình ta trên chuyến tàu thứ nhất
Một mình ta hun hút dặm trường xa
Ta rót nốt chén rượu đời cay nghiệt
Sẽ một mình ta trên chuyến tàu thứ nhất
Một mình ta hun hút dặm trường xa
Ta về như kẻ
lưu phương tìm kiếm một quê nhà
Tìm kiếm lại một mối tình đã đành cam để mất
Tìm kiếm một hoàng hôn mây chìm trong mắt
Tìm lại vườn xưa xanh biếc tóc hoang đường
Ta trở về tìm kiếm từng giọt sương
Từng sợi nắng ẩn chìm trong áo lụa
Tìm kiếm lại một mối tình đã đành cam để mất
Tìm kiếm một hoàng hôn mây chìm trong mắt
Tìm lại vườn xưa xanh biếc tóc hoang đường
Ta trở về tìm kiếm từng giọt sương
Từng sợi nắng ẩn chìm trong áo lụa
Ta sẽ trở về
như một lời tuyên hứa
Khấn trọn đời cho vẹn nghĩa trăm năm
Dù trăng ngày xưa chừ đã phai rằm
Dù áo tình xưa nhạt nhàu năm tháng
Dù bước tình xưa lạc dần vào quên lãng
Khấn trọn đời cho vẹn nghĩa trăm năm
Dù trăng ngày xưa chừ đã phai rằm
Dù áo tình xưa nhạt nhàu năm tháng
Dù bước tình xưa lạc dần vào quên lãng
Ta trở về như
định mệnh đời ta
Ta trở về réo gọi giữa bao la
Tìm kiếm khổ đau trong nguồn hạnh phúc
Tìm kiếm bể dâu trong cái còn cái mất
Như mối tình chìm nỗi mấy mươi năm
Ta trở về réo gọi giữa bao la
Tìm kiếm khổ đau trong nguồn hạnh phúc
Tìm kiếm bể dâu trong cái còn cái mất
Như mối tình chìm nỗi mấy mươi năm
Ta trở về tạ
lỗi với trăm năm.
Lê Văn Trung
UỐNG NHẦM LY RƯỢU CỦA THIÊN
TAI
Ngày đã cuối năm, đời sắp cạn
Thôi đau gì nữa mà ai hoài
Sấp ngữa một đời ta chếnh choáng
Uống nhầm ly rượu của thiên tai
Đã đem lòng trải cùng thiên hạ
Đã tiêu hoang xương máu với tình
Đã viết hàng ngàn câu thơ lạ
Gửi vào trời đất mà buồn tênh
Ta say cũng chỉ là say tạm
Ta điên cũng chỉ là điên ngông
Cứ tưởng cố quên là quên được
Cứ tưởng say, điên cho ấm lòng
Ta nhắp tình em như mật đắng
Ta uống lòng người như gai chông
Có khi Thượng Đế còn điên đảo
Thì sá gì ta mà long đong
Ném vội đời mình như viên sỏi
Lặng chìm trong đáy biển nhân gian
Cũng đành một kiếp đời u tối
Cũng đành những nỗi tình chia tan
Ngày cuối năm nghe đời sắp cạn
Thôi khuất, thôi mờ như khói sương
Ta uống nhầm ly đời hoạn nạn
Không say mà sao lòng tang thương?!
Lê Văn Trung
Ngày đã cuối năm, đời sắp cạn
Thôi đau gì nữa mà ai hoài
Sấp ngữa một đời ta chếnh choáng
Uống nhầm ly rượu của thiên tai
Đã đem lòng trải cùng thiên hạ
Đã tiêu hoang xương máu với tình
Đã viết hàng ngàn câu thơ lạ
Gửi vào trời đất mà buồn tênh
Ta say cũng chỉ là say tạm
Ta điên cũng chỉ là điên ngông
Cứ tưởng cố quên là quên được
Cứ tưởng say, điên cho ấm lòng
Ta nhắp tình em như mật đắng
Ta uống lòng người như gai chông
Có khi Thượng Đế còn điên đảo
Thì sá gì ta mà long đong
Ném vội đời mình như viên sỏi
Lặng chìm trong đáy biển nhân gian
Cũng đành một kiếp đời u tối
Cũng đành những nỗi tình chia tan
Ngày cuối năm nghe đời sắp cạn
Thôi khuất, thôi mờ như khói sương
Ta uống nhầm ly đời hoạn nạn
Không say mà sao lòng tang thương?!
Lê Văn Trung
XIN MỜI CHÉN RƯỢU ĐỜI TA
Rót chén nữa, đây là ly- tuyệt- tửu
Ta mời ta như viễn khách không nhà
Ta mời ta như mời tên lãng tử
Năm mươi năm chìm nổi một đời thơ
Rót chén nữa, đây là ly- biệt- xứ
Ta mời ngươi như kẻ thiếu quê hương
Hãy uống cạn, cạn cho vừa ly vỡ
Ly vỡ rồi người còn với hư không
Rót chén nữa, đây là ly- hồi- tưởng
Đạn bom nào bùng vỡ trái tim ta
Viên đạn nào ghim vào từng cơn mộng
Cháy vào ta từng ngọn lửa quê nhà
Rót chén nữa, đây là ly- ân - huệ
Cám ơn người dang dỡ cuộc trăm năm
Ta triền miên trong suốt dòng dâu bể
Chuyện tình duyên đâu dễ chuyện đá vàng
Rót chén nữa, đây là ly- tình- muộn
Xin cùng ta uống cạn chén sau cùng
Ta dẫu biết vạn mùa thu ảo tưởng
Tình sẽ vàng trôi suốt một mùa đông.
Rót chén nữa, đây là ly- tuyệt- tửu
Ta mời ta như viễn khách không nhà
Ta mời ta như mời tên lãng tử
Năm mươi năm chìm nổi một đời thơ
Rót chén nữa, đây là ly- biệt- xứ
Ta mời ngươi như kẻ thiếu quê hương
Hãy uống cạn, cạn cho vừa ly vỡ
Ly vỡ rồi người còn với hư không
Rót chén nữa, đây là ly- hồi- tưởng
Đạn bom nào bùng vỡ trái tim ta
Viên đạn nào ghim vào từng cơn mộng
Cháy vào ta từng ngọn lửa quê nhà
Rót chén nữa, đây là ly- ân - huệ
Cám ơn người dang dỡ cuộc trăm năm
Ta triền miên trong suốt dòng dâu bể
Chuyện tình duyên đâu dễ chuyện đá vàng
Rót chén nữa, đây là ly- tình- muộn
Xin cùng ta uống cạn chén sau cùng
Ta dẫu biết vạn mùa thu ảo tưởng
Tình sẽ vàng trôi suốt một mùa đông.
Lê Văn Trung
XIN TÌNH LÀ QUÁN TRỌ
CỦA TRĂM NĂM
Lòng cứ ngỡ đời vui là quán trọ
Ta ghé vào xin cạn chén cùng ai
Em, chủ quán, có chờ mong mòn mỏi
Ngồi cùng ta, em nhé, một đêm dài
Em là quán? Hay lòng em là quán
Em là quán? Hay lòng em là quán
Ta giang hồ, khách lạ, bốn phương xa
Thôi hãy uống sá gì quen với lạ
Hãy quên ta, một viễn khách không nhà
Ta trăm năm hoài phí một đời thơ
Ta trăm năm hoài phí một đời thơ
Câu ái, câu ân, nghe buồn đứt ruột
Câu duyên nợ đã đành cam vụt mất
Ta giang hồ tay trắng cả tình xưa
Em là quán? Xin tình em là quán
Em là quán? Xin tình em là quán
Cho ta ngồi tạm lại một đêm vui
Cho ta thắp lòng nhau trăm ngọn nến
Sáng lung linh cho ấm cuộc tình người
Em là quán? Xin hồn em là quán
Em là quán? Xin hồn em là quán
Cho ta tìm trong ký ức mù sương
Của đôi mắt thuở vàng thu đăm đắm
Thuở tình xưa vời vợi mộng hoang đường
Em là quán? Xin đời em là quán
Em là quán? Xin đời em là quán
Rót giùm ta ly rượu chảy trăm năm
Ta bỏ lại bên kia bờ quên lãng
Xin tình xưa còn mãi mộng nguyên rằm.
Lê
Văn Trung
XIN TRÃI LÒNG TÔI XUỐNG VỚI
TÌNH
Năm mươi năm gió lộng phương người
Năm mươi năm mưa ngập dòng tôi
Lòng úa theo mùa trăng tròn khuyết
Tình đau theo ngàn mây bên trời
Năm mươi năm tình muộn lỡ làng
Năm mươi năm tình vỡ chia tan
Tôi trôi theo nổi chìm cơm áo
Người trôi theo đêm khuyết ngày tàn
Tôi ném đời mình trong biển sóng
Uống hoài ly rượu đắng thiên tai
Ôm hoài dang dỡ từng cơn mộng
Chìm giữa nhân gian từng đêm say
Ôi đóa quỳnh xưa vừa ngậm sương
Ôi trăng hàm tiếu tỏa hương rằm
Năm mươi năm chập chùng quên lãng
Chuyên tình duyên tàn theo tháng năm
Tôi thấy lòng mình như lá khô
Nằm quạnh hiu dưới cội cây già
Nhớ thương màu nắng vàng trên áo
Nhớ thương màu phấn hồng trên thơ
Tôi thấy tình người như bóng mây
Tôi nhớ tóc chiều ai sương phai
Tôi chìm trong mắt hoàng hôn tím
Thơ còn thơm hương trên bàn tay
Năm mươi năm không thể không đành
Dẫu lòng chiều nắng đã vàng hanh
Tôi về! Như buổi về không kịp
Cũng trải lòng tôi xuống với tình.
Năm mươi năm gió lộng phương người
Năm mươi năm mưa ngập dòng tôi
Lòng úa theo mùa trăng tròn khuyết
Tình đau theo ngàn mây bên trời
Năm mươi năm tình muộn lỡ làng
Năm mươi năm tình vỡ chia tan
Tôi trôi theo nổi chìm cơm áo
Người trôi theo đêm khuyết ngày tàn
Tôi ném đời mình trong biển sóng
Uống hoài ly rượu đắng thiên tai
Ôm hoài dang dỡ từng cơn mộng
Chìm giữa nhân gian từng đêm say
Ôi đóa quỳnh xưa vừa ngậm sương
Ôi trăng hàm tiếu tỏa hương rằm
Năm mươi năm chập chùng quên lãng
Chuyên tình duyên tàn theo tháng năm
Tôi thấy lòng mình như lá khô
Nằm quạnh hiu dưới cội cây già
Nhớ thương màu nắng vàng trên áo
Nhớ thương màu phấn hồng trên thơ
Tôi thấy tình người như bóng mây
Tôi nhớ tóc chiều ai sương phai
Tôi chìm trong mắt hoàng hôn tím
Thơ còn thơm hương trên bàn tay
Năm mươi năm không thể không đành
Dẫu lòng chiều nắng đã vàng hanh
Tôi về! Như buổi về không kịp
Cũng trải lòng tôi xuống với tình.
Lê Văn Trung
XIN UỐNG CÙNG TÔI
Thôi rót tràn ly này nữa thôi
Đừng xót xa, đừng quá ngậm ngùi
Ta con tàu lạc từ thiên cổ
Tình em ga tạm một đêm thôi
Uống đi, này rượu của chiêm bao
Rượu của trăm năm trắng bạc đầu
Rượu của phù hoa tan ảo mộng
Chén tình là rượu của thương đau
Uống đi, này rượu của tàn khuya
Rượu của ra đi chẳng trở về
Rượu của tương phùng đau dâu bể
Rượu nào không cạn chén phân ly
Ta rót cho tàn đôi dòng lệ
Thôi khóc làm chi chuyện thế gian
Hãy uống cùng ta, này cô bé
Cô của ngày xưa, hề! Dỡ dang
Ta rót đời ta, xin uống cạn
Ly này hóa giải cõi vô biên
Ta cạn đời ta cùng nguyệt lặn
Ta cạn đời ta, mộng ảo huyền.
Thôi rót tràn ly này nữa thôi
Đừng xót xa, đừng quá ngậm ngùi
Ta con tàu lạc từ thiên cổ
Tình em ga tạm một đêm thôi
Uống đi, này rượu của chiêm bao
Rượu của trăm năm trắng bạc đầu
Rượu của phù hoa tan ảo mộng
Chén tình là rượu của thương đau
Uống đi, này rượu của tàn khuya
Rượu của ra đi chẳng trở về
Rượu của tương phùng đau dâu bể
Rượu nào không cạn chén phân ly
Ta rót cho tàn đôi dòng lệ
Thôi khóc làm chi chuyện thế gian
Hãy uống cùng ta, này cô bé
Cô của ngày xưa, hề! Dỡ dang
Ta rót đời ta, xin uống cạn
Ly này hóa giải cõi vô biên
Ta cạn đời ta cùng nguyệt lặn
Ta cạn đời ta, mộng ảo huyền.
Lê Văn
Trung
No comments:
Post a Comment