Vài Cảm Nhận Về Thơ Lê Văn Trung
- Viên Hướng –
Chỉ biết buông tay sõng soài trong chơ vơ tuyệt vọng khi con sóng
đời quay cuồng đã lấp vùi kiếp điên mê tôi dưới vực sâu quằn quại. Biết về đâu
khi mặt trời đã vỡ tan cho vết thương lòng trồi cơn đau nhức nhối, còn lại
trong tôi một trần gian địa ngục lạnh lẽo môi người. Phải chăng thi sĩ là bóng
núi hoang đường tuyệt đối cô đơn, đứng hấp hối nghìn năm dưới sương mờ leo lắt,
cho ngày tháng lênh đênh vũ điệu hoang tàn, trắng xóa ầm ỉ một màu tang kỷ
niệm.
Ta đi là biệt đời nhau nhé
Em có lên ngàn ngóng bốn phương
Đã biết trăm năm tình hóa đá
Thì mong chi giọt lệ tương phùng
Em có lên ngàn ngóng bốn phương
Đã biết trăm năm tình hóa đá
Thì mong chi giọt lệ tương phùng
Thân là hạt bụi bay trong gió
Đậu xuống trần gian như giấc mơ
Đậu xuống lòng em như điềm gỡ
Nỗi đau truyền kiếp tự bao giờ.
(BIỆT)
Có đôi mắt đăm đăm
nhìn hào quang lịm tắt theo sử đời đằng đẳng nét chông chênh. Có niềm cô quạnh
khôn cùng giữa kiếp người bất định ngẩn ngơ trước tương lai xác xơ khốn đốn, có
số phận hẩm hiu nào đứt quãng đi-về trong não nuột hững hờ khi đối diện với bi
hài nhân thế, một viễn tượng xót xa bàng hoàng khép kín tương lai bởi quê hương
tối tăm mờ mịt.
Còn bao nhiêu mùa bão
khô long lốc đang đợi chờ để bạt hoang tàn một tôi mất hút giữa sân khấu đường
trần. Dấu tích tháng năm ùa về vỡ toang lồng ngực, mạch buồn tôi rỉ máu, đồng
vọng ngân nga tha thiết, buông tiếng lòng khắc khoải cho lỡ lói âm điệu mang
mang. Một kẻ vong thân còn bềnh bồng lơ lửng trong nỗi khổ lưu đày, tôi thể
nhập tình yêu cùng dòng sông tâm tưởng để xua tan bãi bờ hoang vu vắng lạnh,
luôn nung nấu tả tơi tôi triền miên về thân phận.
Đất nẻ gió khô mùa hạ cháy
Bò trâu gặm đá trọc đồi trơ
Ta nuốt tình em cho quên đói
Dòng lệ khô bầm đôi mắt thơ
Bò trâu gặm đá trọc đồi trơ
Ta nuốt tình em cho quên đói
Dòng lệ khô bầm đôi mắt thơ
Có kẻ ngang qua thành quách cũ
Một màu hoang phế lạnh căm căm
Chẳng có nhang trầm xin xá tội
Đốt cành khô nhận chút thành tâm
Có kẻ lạc xiêu dăm buổi chợ
Cuồng ngâm nỗi xót nhục suy tàn
Nghe trái tim còn thoi thóp đập
Như lời đòi đoạn của trăm năm
Cuồng ngâm nỗi xót nhục suy tàn
Nghe trái tim còn thoi thóp đập
Như lời đòi đoạn của trăm năm
Đêm nay phơi áo bên ghềnh đá
Nằm gối lên sương lạnh buốt lòng
Có kẻ muôn đời như khách lạ
Hoàng hạc bay rồi vô cố nhân (BÀI CUỒNG CA BUỒN BÃ)
Bị cơn lốc bầm dập tả
tơi trong cuộc tang dâu, tha thiết yêu thế gian quá đỗi nhưng được gì ngoài
chênh vênh hụt hẩng tan hoang, thi sĩ chìm dưới hố sâu tuyệt vọng. Tận cùng nỗi
cô đơn giá lạnh, trái tim thơ bùng vỡ thăng hoa, soi bóng mình bằng những nốt trầm
hương điệu hay cuồng nhiệt đam mê dệt mây tan vào lòng bốn bể tri âm. Dấu ấn
cho đời, thi sĩ phải lấy máu xương kết tinh thành ngọc để bừng nở những đóa hoa
linh diệu tình yêu hay những thênh thang rỡ ràng sâu xa nhân bản.
Hỡi thi sỹ vĩ đại của
thiên thu vĩ đại
Con đường hủy diệt đang chờ đợi ngươi
Sau bữa tiệc mừng phục sinh
Thơ ngươi sẽ ép thành rượu nho
Tưới lên những đóa hoa hồng
Trên cánh đồng Sự Sống
Mỗi nụ hoa là một nỗi khổ đau
Về một điều ước
Mỗi nụ hoa là một vì sao
Trong bầu trời Sự Thật
Con đường hủy diệt đang chờ đợi ngươi
Sau bữa tiệc mừng phục sinh
Thơ ngươi sẽ ép thành rượu nho
Tưới lên những đóa hoa hồng
Trên cánh đồng Sự Sống
Mỗi nụ hoa là một nỗi khổ đau
Về một điều ước
Mỗi nụ hoa là một vì sao
Trong bầu trời Sự Thật
Hãy nhận lấy vòng hoa
cuối cùng
Vòng hoa tang
Vòng hoa tang cho một Tổ Quốc bị bức tử
Hơn hai trăm năm
Như một Israel khác. (Định Mệnh Thi Sỹ)
Vòng hoa tang
Vòng hoa tang cho một Tổ Quốc bị bức tử
Hơn hai trăm năm
Như một Israel khác. (Định Mệnh Thi Sỹ)
Người trở về thiên
đường xưa tắt lịm
Viên sỏi nằm hoang
hoải điệu mênh mang
Đắp mộ tình, bi tráng
cuộn âm vang
Sông cảm giác theo mây
ngàn rớt hạt
Tiếng vượn hú giữa
thiên thu tẻ nhạt
Cuộc dặm hồng trăn trở
ngát hương yêu
Đốm lửa nào theo giông
bão liêu xiêu
Nhen tro bụi đốt tuổi
chiều khinh bạc. (Viên Hướng)
Tôi nhuốm tàn tro,
khơi bếp quạnh
Ngồi gọi tên mình, không nhớ tên!
Ngồi gọi tên người, không tiếng vọng
Đất trời cô quạnh buồn mông mênh
Ngồi gọi tên mình, không nhớ tên!
Ngồi gọi tên người, không tiếng vọng
Đất trời cô quạnh buồn mông mênh
Cúi hôn chiếc lá bên
thềm vắng
Rụng tự mùa thu xưa, rất xa
Mà nghe trong lá niềm hiu quạnh
Của một mùa sương mắt lệ nhòa
Rụng tự mùa thu xưa, rất xa
Mà nghe trong lá niềm hiu quạnh
Của một mùa sương mắt lệ nhòa
Lá ơi, thôi nhé, tôi
về đây
Gửi cả trăm năm cát bụi này
Nhuộm thêm cho úa màu thu cũ
Nỗi niềm thiên cổ thoáng mây bay.
Gửi cả trăm năm cát bụi này
Nhuộm thêm cho úa màu thu cũ
Nỗi niềm thiên cổ thoáng mây bay.
(Nỗi Niềm Thiên Cổ Thoáng Mây Bay)
Em
chẳng về trong giấc mơ tôi, nên xao xác từng giọt đàn ứa lệ. Em bỏ mặc chuyến
tàu tôi vấp ngã đường rây, phả vào không gian những làn khói bơ vơ cực cùng day
dứt. Không bước chân người nên hồn tôi rẩy run theo nến lụi tàn trong giấc ngủ,
nên đời tôi ướp vào thơ muôn vần cung điệu của bức họa ẩn hiện nét huyền.
Từng câu thơ đã chìm trong giông bão
Rừng anh xưa đã lạc dấu chim về
Những câu xưa viết bằng lệ máu
Đã khô bầm trên vách đá cheo leo
Con vượn lẻ bên triền
cao cô độc
Tiếng hú dài vọng suốt cõi thiên thu
Anh đứng giữa sân ga đời chật hẹp
Chờ trọn đời, xa hút bóng tàu qua. (Vô Vọng)
Tiếng hú dài vọng suốt cõi thiên thu
Anh đứng giữa sân ga đời chật hẹp
Chờ trọn đời, xa hút bóng tàu qua. (Vô Vọng)
Lẻ loi là nốt nhạc
huyền hoặc lả về trong đêm đen lũng vắng, còn ai chăng một vang vọng đáp lời.
Thi sĩ đã hóa thân thành những giọt sương thơ lóng lánh cuộn ốc đảo hoang vu
hay cuộn hình bóng xa xăm của thiên đường tình yêu cổ tích.
Chiếc lá rơi vàng bên
xác bướm
Như tiễn đưa nhau cuối phận người
Sao chẳng ai về, câu kinh lặng
Rớt nhẹ vào đêm nỗi lẻ loi
Như tiễn đưa nhau cuối phận người
Sao chẳng ai về, câu kinh lặng
Rớt nhẹ vào đêm nỗi lẻ loi
Tôi đứng bên thềm
trăng lạnh buốt
Ngọn nến run vì động bóng mây
Tôi rơi chìm giữa miền vô thức
Mộng du qua những cõi lưu đày. (Ánh Sáng Lưu Đày)
Ngọn nến run vì động bóng mây
Tôi rơi chìm giữa miền vô thức
Mộng du qua những cõi lưu đày. (Ánh Sáng Lưu Đày)
Lãng đãng theo cơn gió
phất phơ thổi trắng tình người, ký ức nào vất vưỡng cơn say vang tiếng gọi
chông chênh mông quạnh. Tôi nói người đi, sao người không quay lại, bến bờ tôi
còn man mác neo thuyền. Thôi thì hãy qua đi, càng níu kéo khoảng cách trượt
càng xa, bỏ lại một tôi nhợt nhạt bóng mình, xác xơ mãi tinh cầu quánh đặc.
Người qua đi nhé dòng
sông lụa
Tôi trải tình tôi những nhịp cầu
Sẽ thấy bờ tôi còn neo đậu
Lạnh bóng thuyền chao một nỗi đau
Tôi trải tình tôi những nhịp cầu
Sẽ thấy bờ tôi còn neo đậu
Lạnh bóng thuyền chao một nỗi đau
Và qua đi nhé, đừng
quay lại
Bỏ một tôi buồn với quán xưa
Bỏ một vườn thu vàng nỗi nhớ
Bỏ lại dòng sông lạnh mấy bờ. (Người Qua Đi Nhé)
Bỏ một tôi buồn với quán xưa
Bỏ một vườn thu vàng nỗi nhớ
Bỏ lại dòng sông lạnh mấy bờ. (Người Qua Đi Nhé)
Người là chuyến tàu
chạy ngang đường sắt đời tôi của thời nào dĩ vãng. Có bao giờ ngoái nhìn bóng
chiều dầy đặc mù sương trên bến hoang vu nơi lớp sóng vỗ bờ. Đâu đó còn thầm
kín vọng vang tiếng kèn khản cổ thu xưa của một kẻ lưu đày. Nhưng thao
thức trở trăn huyền ảo bất tận của kiếp thơ đã được thi sĩ trong lành vô nhiễm
hóa thành vũ trụ u nhã tinh khôi, trời xa là để đất thêm gần, lá cũ đã xót xa
rơi vào khung trời nhớ-quên diệu vợi.
Tôi trải đời tôi xuống
mặt hồ
Để nghe từng lớp sóng lô nhô
Để thấy đời tôi như bọt nước
Sóng giạt vòng quanh những bãi bờ
Để nghe từng lớp sóng lô nhô
Để thấy đời tôi như bọt nước
Sóng giạt vòng quanh những bãi bờ
Tôi vẽ tình tôi lên lá
khô
Lá rơi từ buổi áo thu vàng
Người đem áo nhuộm màu quên lãng
Chiếc áo tình phai theo tháng năm
Lá rơi từ buổi áo thu vàng
Người đem áo nhuộm màu quên lãng
Chiếc áo tình phai theo tháng năm
Tôi chảy đời tôi trăm
bến sông
Con nước vui buồn nỗi đục trong
Người mãi giong thuyền trăm bến lạ
Chẳng thấy mưa đời tôi bão giông
Con nước vui buồn nỗi đục trong
Người mãi giong thuyền trăm bến lạ
Chẳng thấy mưa đời tôi bão giông
(Bên Kia Bờ Lãng Quên)
Những ảo vọng chập
chờn luôn hiện về đánh thức khát khao tôi suốt một đời chênh chao khắc khoải.
Em là ai, em ở nơi nào cho trái tim cô lặng tôi luôn chếnh choáng cơn say, cho
nỗi nhớ mãi dập duềnh không bến đỗ? Em ẩn trong thơ trượt tôi lạc loài tháng
năm hoang rêu bờ bãi. Em thả cánh gió tạt mây tôi phiêu lãng góc trời hoài vọng
tình thu. Em là dòng sông cho tôi giấu mình sau cơn sóng bão giông định mệnh,
em có chờ kiếp du lữ thủy triều tôi hốt nhiên hòa đại dương tinh khôi tĩnh mặc?
Chờ tôi với, em là
trăng là gió
Là mây về tháng tám trời đang thu
Đừng vội khuyết, đừng vội tàn em ạ
Đợi chờ nhau cho lệ vỡ niềm đau
Là mây về tháng tám trời đang thu
Đừng vội khuyết, đừng vội tàn em ạ
Đợi chờ nhau cho lệ vỡ niềm đau
Và em nhé, em là dòng
sông lạ
Chảy ưu phiền qua bờ bãi hoang vu
Tôi sẽ trôi, linh hồn tôi chiếc lá
Trôi cùng em về tận cõi xa mù. (Chiếc Lá)
Chảy ưu phiền qua bờ bãi hoang vu
Tôi sẽ trôi, linh hồn tôi chiếc lá
Trôi cùng em về tận cõi xa mù. (Chiếc Lá)
Từng bước chân xa dần
như chuyến xe rạc rời mất hút, cho buổi chiều run rẩy quyên sinh một tinh cầu
vỡ nát, cho dấu xưa còn lại khối tình câm.
Các nàng vì hồn thơ mà
đến rồi lại ra đi, cũng chỉ là một trong những sân ga mang vành trăng khuyết,
chỉ còn lại nỗi lặng câm quyện hồn anh trong cõi mù sương nhức nhối, cho ý niệm
dữ dội bùng cháy lên những trang thơ bí ẩn ngôn từ.
Cuối cùng, cũng nhận
ra sự nhiệm mầu khi gục đầu trước cay đắng lao lung, anh đành kham nhẫn kiên
trì lắng nghe đau khổ, để rồi còn duy nhất một loại tình thương hòa mình vào
dòng sông bão giông định mệnh.
Một mình ta giữa sân
ga
Nhớ con tàu cũ đã nhòa
trong sương
Buồn không? Không phải
nỗi buồn
Mà sao giọt lệ xưa còn
rơi theo
Mình ta giữa sân ga
chiều
Nhớ? Không phải nhớ mà
hiu hắt về
Chờ? Chẳng biết chờ ai
Mà sao gió réo sầu đầy
sân ga
Rồi thôi cũng chỉ mình
ta
Tay cầm nỗi nhớ. Người
xa. Vạn trùng (Ga chiều)
Em là gió thổi qua đời
phiền muộn
Em là mây tan giữa bến
sông chiều
Xin ngồi lại một lần
trên bãi cạn
Nghe triều ta lên
xuống quá đìu hiu
Con đường mở và con
đường chợt khép
Mà sông ơi khao khát
chảy vô cùng
Chuyến tàu muộn là
chuyến tàu đẹp nhất
Để tình buồn ngồi đợi
giữa mênh mông.
(Còn Giữa Tàn Phai)
Người không về, chiều quên hoàng hôn
Chiều cứ tan những sợi nắng vàng
Nắng quên nạm ngọc vào đôi mắt
Và lệ chiều ai lạnh mấy dòng
Chiều cứ tan những sợi nắng vàng
Nắng quên nạm ngọc vào đôi mắt
Và lệ chiều ai lạnh mấy dòng
Người không về, tay nuối bàn tay
Nhớ từng sợi tóc ướt trên vai
Nhớ như mây nhớ chiều không gió
Nhớ như lá nhớ màu thu phai
Nhớ từng sợi tóc ướt trên vai
Nhớ như mây nhớ chiều không gió
Nhớ như lá nhớ màu thu phai
Người chưa về? Người không về đâu!
Đường thu xưa rêu lạnh một màu
Dấu chân xưa nhớ bàn chân cũ
Bước vào tình nhau như chiêm bao. (Bâng Khuâng)
Có bao giờ các nàng hiểu được trái tim anh trắc ẩn rong rêu, muôn thuở còn ngậm ngùi lắt liu tịch mịch, cơ hồ bay theo tiếng gọi muôn trùng của một cõi nhớ quên, nên anh đã nghiền nát tim mình hòa tan thành con sóng để tràn bờ em lấp lánh, để trường cửu một tình yêu không biên giới của đại dương bi trí chập chùng.
Nụ hoa đã năm mươi năm chưa một lần thức dậy
Bỗng diệu kỳ tỏa ngát một mùi hương
Mùi của đớn đau, của hạnh phúc, của tang thương
Của khoảnh khắc phù du của ngàn năm vĩnh cửu
Của những mong manh, của mất còn sinh tử
Của ly tan, của đoàn tụ, của vui buồn
Của những trăm khe, nghìn suối, vạn sông
Của đất, của trời, của trùng trùng thiên cổ
Xin tạ ơn cánh hoa hồng vừa nở
Cho em về nhung lụa giấc mơ tôi
Cho nắng về tô thắm lại đôi môi
Và sương ngọc long lanh hồn thục nữ
Và trăng của tình tôi trăng từ viễn xứ
Bỗng trở về trên tóc lộng hương trăng
Bỗng trở về như hò hẹn trăm năm
Lời vàng đá là lời hoa bất tử
Lời vàng đá khắc vào hồn thi sỹ
Kẻ đã thiên thu cô đơn lạc lỏng giữa con người
Kẻ mang niềm - đau - hạnh - phúc khôn nguôi
Đem lệ máu viết thành lời vi diệu
(Có Một Nụ Hoa Vừa Nở Sáng Nay)
Một đời anh ngất lịm
triền miên trong biển tình chứa chan khoáng đạt, tha thiết lột trần trụi tâm
hồn mình thành một khúc hoang ca trong bầu trời ngát hương biếc ánh nhụy
vàng. Tình yêu của anh là đôi tim vẹn toàn ân sủng đất trời, cùng nhau
thánh tẩy mắt môi, xác thân nồng nàn đồng nhất cùng ngọn lửa thiêng tinh khôi
thuần khiết.
Tôi mãi đi như sẽ
chẳng bao giờ
Phải dừng lại bên bờ tuyệt vọng
Để hiểu được đâu là chân dung cuộc sống
Đã vẽ nên từ những nghiệt ngã đời người
Đã vẽ nên từ những đau xót ngậm ngùi
Chân vẫn bước dù bao lần vấp ngã
Máu vẫn sôi dù dòng chia trăm nhánh lạ
Phải dừng lại bên bờ tuyệt vọng
Để hiểu được đâu là chân dung cuộc sống
Đã vẽ nên từ những nghiệt ngã đời người
Đã vẽ nên từ những đau xót ngậm ngùi
Chân vẫn bước dù bao lần vấp ngã
Máu vẫn sôi dù dòng chia trăm nhánh lạ
Tôi đi về ánh sáng
trái tim em
Tận vô cùng thăm thẳm cuối trời đêm
Ôi ánh sáng nhiệm mầu của tình yêu vĩnh cửu.
Tận vô cùng thăm thẳm cuối trời đêm
Ôi ánh sáng nhiệm mầu của tình yêu vĩnh cửu.
Ôi! Ngòi bút như gió
lay động vầng trăng vang vang lời Kinh Bát Nhã! Ai đang thả hạt lệ trôi vào
trời quên lãng! Ai đang thong dong theo dòng định mệnh ẩn hiện nét tương giao!
Ai đang vững tay thuyền giữa đất rộng trời cao! Bởi tử sinh là phiêu khúc tiêu
dao! Cho cánh cò không còn đơn độc trong tuổi chiều bên dòng sắc-không giai
điệu!
người về kể chuyện
dưới trăng
rằng mùa thu đã quá giang xứ người
từ em để chiếc thuyền trôi
lòng ngang ngửa giữa ngược xuôi mấy dòng
rằng mùa thu đã quá giang xứ người
từ em để chiếc thuyền trôi
lòng ngang ngửa giữa ngược xuôi mấy dòng
người về kể chuyên
dưới trăng
rằng rừng thu đã sương giăng áo chiều
rằng rừng thu đã sương giăng áo chiều
còn đây dưới cội trăng
gầy
người ngồi kể chuyện vơi đầy nợ duyên.
người ngồi kể chuyện vơi đầy nợ duyên.
(Người Về Kể Chuyện Dưới Trăng)
Em đến trong đời chỉ
là một thoáng so với cuộc trăm năm, đủ chưa em cho khoảnh khắc hồn nhiên của
nguồn hạnh phúc dịu dàng choáng ngợp khi dòng suối mát em len lõi vào rặng cây
khô tôi kiệt nước đứng đổ bóng riêng mình. Rồi ngày tháng nào mênh mông choáng váng,
em cũng ra đi trong mịt mù quên lãng. Còn lại đây tiếng gọi muôn trùng quên-nhớ
của một vệt sao băng!
Em hương sắc
Một đời ta lận đận
Một đời ta bờ lở bến bồi
Em hương sắc
Mà ta hoài tay trắng
Giọt rượu buồn như lệ vỡ trên môi
Em hương sắc
Ta rót tình quên lãng
Năm mươi năm men rượu vẫn cay nồng
Ta rót mãi vào đất trời vô hạn
Ngọn lửa tình như một vệt sao băng.
(Cơn Say Dài Vô Tận)
Thu nõn nà lung linh
diễm tuyệt khoác chiếc áo viên dung tuyệt hảo lên vạn hữu muôn màu, thông điệp
huyền thoại của thu vàng được thi vị hóa như men say ngất đỉnh trước bất tận
thơm ngát hương trăng, trước vô biên của một cõi lênh đênh diệu vợi.
Lòng xanh biếc trải
hồn xanh cỏ biếc
Bước ngọc ngà từng đóa
nở như trăng
Tôi cứ ngỡ em từ trong
cổ tích
Như từ trong huyền thoại
cõi thần tiên
Đây rượu mật, đây men
hồng môi ngọc
Đây trầm hương, đây da
thịt lụa là
Tôi cứ ngỡ em từ trong
truyền thuyết
Điệu nghê thường, dáng
ngọc quá kiêu sa. (TÌNH THU)
Mùa thu, hình ảnh lá
vàng rơi là cuộc thiên di trở về nguồn cội sau khi đã hoàn thành sứ mệnh của
một kiếp đời. Nhưng có phải chiếc lá rơi trong hồn thu bên trời đang thắm đượm
giọt lệ ngời biến ảo của vô cùng hạnh ngộ mù sương? Cho đôi hồn cùng cất cánh
bay cao truyền đăng ngọn lửa, cho Mùa Thu đang thiêu đốt hồng cầu qua muôn ngàn
tầng xanh thăm thẳm là giấc mơ chạm cổng thiên đàng, hay Mùa Thu đang là một
dòng ngân hà cho bước chân không thể đến để cùng nhau lạc lõng mù sương?
Hình như trời chưa giăng mưa
Mà sông tôi đã đôi bờ sóng dâng
Mà thuyền tôi cứ bềnh bồng
Trôi về em, phía ngược dòng sông sâu
Hình như trời chưa vào
thu
Mà tình em đã vội mù sương tôi
Hình như!
Hình như!
Thế thôi!
Mùa thu tôi đã bên trời vàng bay. (Hình Như Mùa Thu)
Mà tình em đã vội mù sương tôi
Hình như!
Hình như!
Thế thôi!
Mùa thu tôi đã bên trời vàng bay. (Hình Như Mùa Thu)
Trong mầm sống lá gió
giữa rừng thu trôi chảy muôn cùng, có sự tĩnh an ngơi nghĩ của linh hồn yêu
thương nét chấm phá tuyệt bích của đất trời. Lê Văn Trung! Người ngồi đó như
bức tranh vĩnh tịch!
Cho tôi ngồi lại bên
rừng vắng
Nhớ một màu sương trắng lụa là
Sương trắng hay hồn tôi nhuộm trắng
Chạnh nhớ một mùa thu rất xa
Nhớ một màu sương trắng lụa là
Sương trắng hay hồn tôi nhuộm trắng
Chạnh nhớ một mùa thu rất xa
Em có bao giờ tiếc
nuối không
Một trời thu biếc nắng hoàng hôn
Một màu thu nhuộm vàng cơn mộng
Một tiếng thu vang động suối ngàn? (Thu)
Một trời thu biếc nắng hoàng hôn
Một màu thu nhuộm vàng cơn mộng
Một tiếng thu vang động suối ngàn? (Thu)
Tình yêu nam nữ chỉ là
một trong vô số tình yêu vạn đại đã sẵn có trong tâm anh tự bao giờ. Thi
sĩ làm thơ vì thơ là hình bóng cuộc đời, là ưu tư buốt đau bất tận, là cảm hứng
rạo rực khát khao, là nhựa sống dạt dào của tâm hồn thi sĩ. Ngoài trái tim lắng
đọng khói sương u tịch thu đông, anh còn thăng hoa tư tưởng nhân văn về chân
thiện mỹ, như ly tan vỡ nát cũng là ân huệ sâu sắc do sóng đời ban tặng cho anh
những cánh hồng nhung Thánh hóa.
Tình yêu anh còn mang vẻ đẹp thiên nhiên đậm chất thơ bỏng cháy ướp nồng nghệ thuật hồn nhiên độc đáo của nhịp tim rung cảm.
Tình yêu anh còn mang vẻ đẹp thiên nhiên đậm chất thơ bỏng cháy ướp nồng nghệ thuật hồn nhiên độc đáo của nhịp tim rung cảm.
Ký ức về lênh đênh
triều ảo vọng
Du tử ơi trường mộng
hắt hiu tình.
Dòng sông xưa nghiêng
mình xuôi biển rộng
Nắm tay người lồng
lộng cổng phù sinh. (Viên Hướng)
Tôi nằm im giữa vườn sương nguyệt lạnh
Nghe bước tình xa vắng cuối bờ khuya
Em về đâu giữa đất trời u tịch
Mà trăng sao chìm mấy buổi chia lìa
Nghe bước tình xa vắng cuối bờ khuya
Em về đâu giữa đất trời u tịch
Mà trăng sao chìm mấy buổi chia lìa
Tôi về ngủ như hạt mầm trong đất
Lắng nghe đời lặng lẽ chảy lênh đênh
Em về đâu những nẻo tình rêu nhạt
Hạt mầm tôi vỡ lệ đóa hoa hồng.
Lắng nghe đời lặng lẽ chảy lênh đênh
Em về đâu những nẻo tình rêu nhạt
Hạt mầm tôi vỡ lệ đóa hoa hồng.
(Về Ngủ Giữa Vườn Sương)
Trãi thơ lên cõi sương
chiều
Đẫm dòng sông mộng tình phiêu giấc nồng.
Đẫm dòng sông mộng tình phiêu giấc nồng.
(Viên Hướng)
Áo người hay lá vờn bay
Tình ơi như tóc rối hoài trong mơ
Tình ơi như tóc rối hoài trong mơ
Chiều rơi nắng óng vàng tơ
Em qua nắng nhuộm vườn xưa áo hồng
Em qua nắng nhuộm vườn xưa áo hồng
Chiều ơi có nhớ chiều không
Cho tôi xanh với tấm lòng thu xanh
Cho tôi chiều với mông mênh
Trải hồn nhung lụa lên tình thu xa. (CHIỀU)
Cho tôi xanh với tấm lòng thu xanh
Cho tôi chiều với mông mênh
Trải hồn nhung lụa lên tình thu xa. (CHIỀU)
Tình yêu anh còn thức
tỉnh lương tri trước nỗi đoạn trường của dân tộc nước non, còn là lời mẹ ru con
trong suốt cõi vô cùng.
Mẹ nằm nhìn bóng trăng thiu
Khuyết vào con một nụ hiu hắt cười
Mẹ! Ôi! Mẹ của con ơi!
Giang tay ôm cả đất trời vào con
Giang tay che kín nỗi buồn
Giang tay ôm cả linh hồn trần gian
Mẹ nằm ôm hết gian nan
Dành nhung lụa trải cho đường con đi. (Mẹ)
Không có người nữ nào
đủ sức sở hữu một hồn thơ cô thân vạn lý nhưng lại cực kỳ bi tráng trước điêu
tàn của trò chơi sinh tử. Chính vì biết thưởng thức nét đẹp của nỗi nhớ trở
trăn, của niềm đau sa mạc hoang vu riêng mình đối bóng, nên trước sau gì, cánh
nhạn lạc đàn này cũng quay về chân lý uyên nguyên, vấn đề là thời gian, sớm hay
muộn mà thôi.
Rồi có một ngày trên
đỉnh núi cao
Chút đời ta cũng vô
cùng sương khói.
Tình em nào có nghĩa
gì với cỏ cây
Bởi hồn ta đã phủ đầy
mây trắng.
Sẽ thắp sáng thiên nhiên
bằng trái tim hồng
Ta thổi tù và trong
chiều tĩnh mạc
Hạnh phúc em dầu rất
hiển linh
Làm sao đưa ta đến
những vì sao
Nở trắng một trời vĩnh
cửu. (Ngày Về Với Thiên Nhiên)
Hãy nghe anh hát – tên ca sĩ cuồng điên
Hát nghêu ngao như một
người du mục
Hãy thắp giùm anh
những vì sao
Khi gió đã băng qua
triền núi biếc
Khi thiên nhiên đã phủ
kín hồn anh
Ngày mai anh về hát
trên rừng xanh
Có các em thổi tù và
qua lũng thấp
Khi chuyến tàu đầu
ngày băng qua đồng cỏ
Xin gửi đi những hệ
lụy đời anh
Và gửi đi những muộn
phiền đời em
Chúng ta sắp đến giờ
thánh tẩy. (Giờ Thánh Tẩy)
Giữa biển đời biến dịch không ngừng, có những cuộc tình gặp gỡ
từ vô lượng tiền thân, nên vằng vặc đôi tim ngát hương trầm tri kỷ! Xa hay gần
chẳng còn ý nghĩa khi đối diện cùng Lòng Sông Cạn của thi sĩ Seamus Heaney:
“Nửa lòng sông cạn, lá rơi đầy. Ta nghe sông chảy xiết trong cây”. Nếu vẫn nhớ
nhau, vẫn nghĩ về nhau thì đâu cũng là ngọn nến lay động vầng trăng, rực rỡ
thiêng liêng một tình yêu chân thành miên viễn, cùng thênh thang dìu nhau về
đỉnh ngàn bất tận với hạo khí rạng ngời.
Mặt trời sẽ không mọc vào những bình minh và mặt trăng sẽ không còn sáng trong mỗi đêm rằm,
Nếu một ngày nào đó trái tim tôi trong trái tim em ngừng đập.
Trong cõi thiên đường, giữa chốn trần gian sẽ không nơi nào tìm ra hạnh phúc,
Nếu một ngày nào đó tôi không thể nở cho em một nụ hồng đỏ rực của thi ca. (Giả Thiết)
No comments:
Post a Comment