Friday, November 29, 2019

Vần H 3

Hồn tôi chiếc lá vàng thu – Hồn tôi Đà Lạt – Hồn tôi đây nhé một vườn thơ – Hồng ân – Hồng hoang – Hợp xướng vàng hoa – Hương đêm – Hương thu (2 bài) – Hương xưa (2 bài) – Huyền thoại – Hy vọng

HỒN TÔI CHIẾC LÁ VÀNG THU

Hồn tôi chiếc lá mùa thu cũ
Một hôm vàng rụng dấu chân người
Em về qua lối tình xưa ấy
Nhặt lá tình xưa có ngậm ngùi

Xác lá thơm nồng năm ngón tay
Thơm cả mùi rêu đã úa phai
Và mắt tình ơi xin đừng lệ
Rơi trên xác lá giọt sương gầy

Hãy gói vào trong vuông áo lụa
Cho từng gân lá cũng vang ngân
Lời trăm năm chép thành kinh nguyện
Tim người thánh lễ sẽ rung chuông

Xin ướp vào lòng em ngát hương
Xác lá còn in ngấn lệ vàng
Nghìn năm hồn lá xanh như ngọc
Réo rắc đàn ơi khúc nguyệt cầm

Nghe chăng chiếc lá mùa thu cũ
Rơi chạm vào thơ đã thắm vàng
Em về qua lối tình xưa ấy
Cúi nhặt giùm tôi những lãng quên.
    Lê Văn Trung

HỒN TÔI ĐÀ LẠT

Bóng người khuất nẻo mù sương
Hồn tôi Đà Lạt buồn vương áo chiều
Màu thông quyện dưới chân đèo
Tuyền Lâm sóng gợn dặt dìu hồn mây
Người về cầm gió trên tay
Thả theo sợi tóc chảy hoài trong mơ
Bâng khuâng tôi với nguyệt hồ
Níu câu thơ chạm ven bờ Xuân Hương
Đổ quyên nở một đóa hồng
Hồn tôi Đà Lạt cũng bồng bềnh say.
                             Lê Văn Trung

HỒN TÔI ĐÂY NHÉ MỘT VƯỜN THƠ

Vẫn vàng ươm màu của nhớ nhung
Vẫn bướm tương tư múa nhẹ nhàng
Vẫn sương tha thiết nghìn đôi mắt
Vẫn gió đam mê réo nhạc vàng

Em hỡi hồn tôi như nắng trong
Hồn tôi như lụa ngát hương trầm
Hồn tôi như biếc xanh vườn cũ
Như mắt hoàng hôn buổi nguyệt rằm

Em hỡi hồn tôi như phấn hương
Xin bàn tay nhẹ kẻo hương tan
Tôi hồng tôi thắm bờ môi ngọc
Xin uống cho tràn men ái ân

Em hỡi hồn tôi như áo xuân
Áo là da thịt của thanh tân
Em ơi khoát nhẹ hồn tôi nhé
Cho tình duyên trọn với trăm năm

Em hỡi hồn tôi như giấc mơ
Là nhung là lụa của thi ca
Em về đây nhé, về đây nhé
Tôi tỏa hương từ những đóa hoa

Vẫn vàng ươm, vàng bướm tương tư
Hồn tôi đây nhé một vườn thơ
Mơ gì em hỡi phương trời lạ
Tôi nở nghìn hoa nỗi đợi chờ.
                     Lê Văn Trung

HỒNG ÂN

Sáng hôm nay lòng mượt mà trong vắt
Nhìn chú chim còn ngủ nướng trên cành
Này chim ơi mơ gì mà đôi mắt
Cứ lim dim hoài mộng cõi trời xanh

Lòng ta cũng như lòng chim, bé nhỏ
Mà trời cao. Mà biển rộng. Muôn trùng
Vẫn khao khát, vẫn cháy ngời hy vọng
Có một ngày soải cánh vút không gian

Lòng ta cũng như lòng chim, chờ đợi
Mặt trời lên, hoa nở rộ trong vườn
Triệu cánh bướm sẽ thay màu áo mới
Mặt đất này muôn thuở ngát thơm hương

Lòng ta cũng như lòng chim, réo gọi
Người trăm năm về giữa hội tương phùng
Và giọt lệ của Hồng Ân cứu rổi
Là giọt tình nhỏ xuống cõi nhân gian.
    Lê Văn Trung

HỒNG HOANG

Dã thú linh hồn tôi
Em nguyên sinh rừng thẳm
Trăng thiên cổ bên đồi
Tắm sương vàng cơn mộng

Hư vô chìm trong đá
Hố thẳm sầu chênh vênh
Tay em làm phép lạ
Một thiên đường bỏ quên

Dã thú linh hồn tôi
Em cháy rực mặt trời
Thiêu nghìn cơn huyền mộng
Hạt bụi tình chưa nguôi

Sầu xưa vùi trong đá
Rêu tàn phai ngàn năm
Hồn xưa vùi trong đá
Một tinh cầu lạnh căm

Mây CUỐI TRỜI QUÊN LÃNG
Bay suốt một mùa đông
Tôi vỡ tàn cơn mộng
Chìm tận ĐÁY VÔ CÙNG.
    Lê Văn Trung

HỢP XƯỚNG VÀNG HOA

Sáng nay trong vườn nhà tôi
Những bông hoa dại vàng lên rực rỡ quá
Tôi bỗng thấy mình như người khách lạ
Mới tinh khôi từ câu hỏi tiếng chào

Như bỗng nhiên em về đẹp như chiêm bao
Đẹp man dại như hoa vàng buổi sớm
Như hạt sương long lanh trên mắt tình rực sáng
Và hồn tôi thơ như lụa mượt mà
Bóng mây vàng, vàng hơn những nụ hoa
Nắng nhung gấm gửi lời nồng hương sắc
Có con bướm vàng không bay mà đậu hoài trên tóc
Và hồn tôi cũng nhịp cánh hoa vàng
Bỗng nhiên em về giấc mơ nhẹ như bông
Chân hồng nở êm trên hồn cỏ biếc
Trời đất cũng sững sờ
Nghìn năm em nhan sắc
Nghìn năm thơ vi diệu ngợi ca
Em đã về trên những nụ hoa
Vàng rực rỡ vàng ru lời tình tự

Tôi bỗng dưng lòng như lòng viễn xứ
Trở về đây mới quá áo mùa xanh
Sững sờ gì mà đôi mắt quá long lanh

Hình như đâu đây ai vừa trỗi khúc nhạc tình
Ngàn hoa dại vàng ươm ngàn lời hợp xướng.
                                    Lê Văn Trung 

HƯƠNG ĐÊM

Em về sáng một vành trăng
Hồn thu tôi cũng đang rằm vàng ươm
Quỳnh hương! Ồ dạ lan hương!
Hay mùi da thịt chìm sương lụa hồng?
Em về? Ồ không! Ồ không!
Chỉ là mơ, chỉ là mong, ảo huyền!
Chỉ là mây quyện vào đêm
Chỉ là gió nhẹ lay mềm câu thơ
Chỉ là sợi khói giăng tơ
Chỉ là men ủ từ hồ rượu thu
Em về? Về đâu? Về đâu?
Mà thơ tôi trải nghìn câu ngọc ngà
Bước chân em nhẹ như là
Mùi hương cổ tích mượt mà vườn đêm.
    Lê Văn Trung

HƯƠNG THU

Em gọi hết trời thu về phương nhớ
Để buồn tôi vàng chảy một dòng phai
Chiều buông tiếng thở dài đau chiếc lá
Nằm chiêm bao bên những nụ hoa gầy

Mây cuốn gió chở muôn trùng đi mãi
Thác ngàn tôi ghềnh đá cũng ưu phiền
Em có thấy mây giăng mù trắng bãi
Dòng sông nào chở hết cuộc tình duyên

Em xỏa tóc, chờ trăng mùa phượng cũ
Cho màu thu cũng thắm ngọt môi tình
Hoa vườn tôi chợt vàng phai mấy nụ
Và thơ buồn trôi mãi giữa mông mênh

Em xỏa tóc, mơ mùa trăng thiếu nữ
Chải về đâu mà hương quyện vào thu
Xin ngàn năm tôi mãi là cơn gió
Chìm theo hương, qua những nẻo tình sầu.
    Lê Văn Trung

HƯƠNG THU
Tình thu ơi mỏng quá
Nhẹ như hồn sương phai
Hương vàng bay tóc xỏa
Thơm trên từng ngón tay
Ai ươm mùa trăng biếc
Trong mắt chùng giấc mơ
Môi ngậm lời thơ hát
Dìu dặt bài tình ca
Em vẽ giùm tôi nhé
Linh hồn tôi vừa rằm
Em gõ giùm tôi nhé
Tình êm như cung đàn
Tình thu ơi mỏng quá
Áo lụa người thần tiên
Ôi trắng ngần một đóa
Tình thu nồng hương em
Hương thơm từng sợi tóc
Hương mềm từng ngón tay
Em, tình thu ngà ngọc
Chìm trong hồn tôi say.
    Lê Văn Trung

HƯƠNG XƯA

Ôi gối chăn nào vương sót lại
Sợi tóc mùa xưa còn ngát hương
Bàn tay ai níu vào song cửa
Bụi lấm mờ in một nỗi buồn
Có giọt sương đằm trong cỏ biếc
Bóng trăng ngày cũ cũng vừa tan
Tôi thấy bóng mình như bóng lá
Rụng giữa chiểu em đã úa vàng
Có giọt lệ bầm vuông khăn cũ
Mắt người đã nhuộm một hồn thu
Và chiếc thuyền tôi từ buổi ấy
Chìm trong sương quạnh bến sa mù
Thương vói ngày đi xa mù biệt
Trời ơi chăn gối vẫn nồng hương
Tôi về xếp lại vuông khăn cũ
Giọt lệ nghìn xưa vẫn cháy nồng.
                            Lê Văn Trung

HƯƠNG XƯA

Hương của mùa xưa còn ngát lệ
Trăng của tình xưa còn nguyên rằm
Câu thơ vời vợi nguồn vi diệu
Nở đóa quỳnh trên phím nguyệt cầm

Tay đang ôm mềm dòng mưa qua
Câu thơ ru nồng môi tương tư
Tóc nhớ thương ai mà tóc rối
Mắt nhớ thương ai mà lệ mờ

Tôi say hương chiều tan trong mưa
Em tan theo dòng mưa hương xưa
Em mở lòng trăng tình nguyệt nở
Em mở lòng trăng tình nguyên sơ

Tôi chết hồn nhiên, chết nhiệm mầu
Chết từ linh diệu của chiêm bao
Em mở lòng trăng thơm lệ ngát
Tôi uống từ trăng đóa nguyệt sầu.
    Lê Văn Trung

HUYỀN THOẠI

Hình như rượu thơm mùi nhớ nhung
Màu đêm vàng như màu trăng rằm
Em có về không mà trong gió
Tóc của mùa trăng tỏa ngát hương

Trăng rằm hay em trăng vừa xanh
Trăng vừa bay vừa kể chuyện tình
Vừa tan dìu dịu trong sương biếc
Vừa nhẹ vàng ươm đôi mắt đen

Em bước về đâu mà áo trăng
Mang mang trời đất trắng vô cùng
Hay da thịt của nghìn cơn mộng
Đã nở cùng thơ buổi nguyệt rằm

Em rót giùm ta tràn chén ngọc
Em uống cùng ta mềm giấc mơ
Hãy ủ cho men nồng trong mắt
Hãy ướp thơm tho mùi hương xưa

Ta nghe trong gió lời tình tự
Của một mùa trăng xa nhớ nhung
Đêm nay ngồi uống trăng như rượu
Lòng bỗng say theo đóa nguyệt hồng.
                             Lê Văn Trung

HY VỌNG

Có thể một ngày không xa lắm
Mặt trời sẽ mọc ở phương Đông
Và chim sẽ hót tươi màu nắng
Và gió thơm tho áo lụa hồng

Rừng sẽ reo trăm suối cựa mình
Nước chảy về Đông chảy về Tây
Chảy qua những tấm lòng nhân ái
Chảy qua tình em từng đêm say

Tôi sẽ đi theo tiếng gọi mời
Của lời hoa đã nở trên môi
Của màu huyền diệu ươm trên mắt
Của má hồng thơm giọt nắng mai

Tôi sẽ vui như sóng với thuyền
Tiếng người trên bến đợi yêu thương
Vòng tay ôm hết tình trăm họ
Vòng tay ôm cả hồn Đông Phương.
               Lê Văn Trung

No comments:

Post a Comment

Những bài thơ về Mẹ

LỜI RU Đôi khi nhớ đến se lòng Một lời ru thuở còn nằm trong nôi Bây giờ Mẹ của con ơi Mẹ là riêng một cõi trời lòng con Mẹ ...