LỆ XƯA
Những người xưa đã quên nhau
Mà sầu thiên cổ còn đau kiếp này
Thả bay hạt bụi hao gầy
Chén sầu nhân thế còn đầy lệ xưa.
Lê Văn
Trung
LỆ XƯA
Con sáo bỏ bờ
sang bến lạ
Nhớ người hót gọi
mãi trăm năm
Nao nao phiền muộn hồn
sương cũ
Rơi lạnh buồn ngân một
tiếng đàn
Thương bạn phương
người mơ cố quận
Tên lính ngày xưa áo
bạc màu
Gươm súng rỉ hoen
mùi huyết sử
Chôn hoài không lấp
kín niềm đau
Thương mẹ mớm con từng
hạt gạo
Chong đèn vá mãi những
lầm than
Thánh sử tro tàn
thâm vết máu
Chân lý rừng hoang rụng
lá vàng
Thương cha từng sớm
từng chiều mong
Đốt lửa tình soi tận
đáy lòng
Không soi nổi mặt
phường vô đạo
Chùa đổ oan hồn lạnh
miếu hoang
Thương em già muộn
nhánh thanh xuân
Đong mãi thời gian bằng
nỗi buồn
Nước mắt xé cay hồn
cô phụ
Đời em dằng dặc những
mùa đông
Thương rừng xưa trụi
lá trơ cành
Chim bỏ ngàn vượn hú
buồn tênh
Suối khe kiệt sức
trơ hồn đá
Núi ngậm ngùi đau
khóc phận mình
Thương bến đó ngang
quạnh quẽ chiều
Gió tàn đông sông nước
đìu hiu
Xác xơ quán vắng người
đi biệt
Ly xứ buồn theo những
bước Kiều
Ôi thương cây khế đứng
sau hè
Hoa tím rụng thầm
theo gió bay
Áo tím ngày xưa hoa
khế tím
Bây giờ hoa rụng áo
xưa phai?
Thương bạn bỏ tình xa,
viễn xứ
Thương cha thương mẹ
đất vùi sâu
Thương em bèo giạt
trăm dòng lạ
Cây khế buồn nghe đứng
cúi đầu
Thương ta con nước
không dòng chảy
Quanh quẩn trăm năm
bãi sậy già
Xào xạc gió oan hồn
gọi mãi
Còn như hoài vọng bến
bờ xa
Thương ta thương nỗi
đời lưu lạc
Lưu đày trên chính đất
quê hương
Bạn bè dăm đứa còn
hay mất
Một kiếp mười phương
vạn nẻo đường
Thương ta thương nửa
đời dang dỡ
Chữ nghĩa eo sèo buổi
chợ tan
Chút nợ văn chương
không trả nổi
Mong gì kết cỏ nghĩa
trăm năm
Không muốn cũng đành
như vong bội
Hổ với người xưa thẹn
với lòng
Xơ xác bão đời giăng
bốn phía
Ta còn nhìn rõ mặt
người không?
1985
(tặng Trần Hoài
Thư, Phạm Văn Nhàn, Phan Xuân Sinh, Phạm Cao Hoàng )
Lê Văn Trung
LÊNH ĐÊNH QUA NHỮNG PHẬN NGƯỜI
Con sáo bỏ bờ sang bến lạ
Nhớ người hót gọi mãi trăm năm
Nao nao phiền muộn hồn sương cũ
Rơi lạnh buồn ngân một tiếng đàn
Thương bạn phương người mơ cố quận
Tên lính ngày xưa áo bạc màu
Gươm súng rỉ hoen mùi huyết sử
Chôn hoài không lấp kín niềm đau
Thương mẹ mớm con từng hạt gạo
Chong đèn vá mãi những lầm than
Thánh sử tro tàn thâm vết máu
Chân lý rừng hoang rụng lá vàng
Thương cha từng sớm từng chiều mong
Đốt lửa tình soi tận đáy lòng
Không soi nổi mặt phường vô đạo
Chùa đổ oan hồn lạnh miếu hoang
Thương em già muộn nhánh thanh xuân
Đong mãi thời gian bằng nỗi buồn
Nước mắt xé cay hồn cô phụ
Đời em dằng dặc những mùa đông
Thương rừng xưa trụi lá trơ cành
Chim bỏ ngàn vượn hú buồn tênh
Suối khe kiệt sức trơ hồn đá
Núi ngậm ngùi đau khóc phận mình
Thương bến đó ngang quạnh quẽ chiều
Gió tàn đông sông nước đìu hiu
Xác xơ quán vắng người đi biệt
Ly xứ buồn theo những bước Kiều
Ôi thương cây khế đứng sau hè
Hoa tím rụng thầm theo gió bay
Áo tím ngày xưa hoa khế tím
Bây giờ hoa rụng áo xưa phai?
Thương bạn bỏ tình xa, viễn xứ
Thương cha thương mẹ đất vùi sâu
Thương em bèo giạt trăm dòng lạ
Cây khế buồn nghe đứng cúi đầu
Thương ta con nước không dòng chảy
Quanh quẩn trăm năm bãi sậy già
Xào xạc gió oan hồn gọi mãi
Còn như hoài vọng bến bờ xa
Thương ta thương nỗi đời lưu lạc
Lưu đày trên chính đất quê hương
Bạn bè dăm đứa còn hay mất
Một kiếp mười phương vạn nẻo đường
Thương ta thương nửa đời dang dỡ
Chữ nghĩa eo sèo buổi chợ tan
Chút nợ văn chương không trả nổi
Mong gì kết cỏ nghĩa trăm năm
Không muốn cũng đành như vong bội
Hổ với người xưa thẹn với lòng
Xơ xác bão đời giăng bốn phía
Ta còn nhìn rõ mặt người không?
1985
(tặng Trần Hoài Thư, Phạm Văn Nhàn, Phan Xuân Sinh, Phạm Cao Hoàng )
Lê
Văn Trung
LINH
HỒN NHỮNG CHIẾC GHẾ
Gửi Ngói
Mỗi khi đi ngang qua công viên
Tôi thường tự hỏi
Trên chiếc ghế đá này ai đã từng ngồi
Ngồi một mình tư lự nhìn vu vơ
Ngồi một mình đếm những chiếc lá rơi
Ngồi một mình nhìn những cặp tình nhân
Tay trong tay lang thang vòng vo không điểm dừng
Nhìn những chú chó thả rong chạy tung tăng trên cỏ
Và nhìn bàn tay mình khói thuốc vàng rưng rưng
Mỗi khi đến sân ga
Những chuyến tàu đến và đi liên tục không ngừng
Ai đứng vẫy tay
Cay sè đôi mắt
Ai ngồi bên hai đường ray sắt
Chiếc túi trên vai
Mắt mỏi một phương nào
Trên chiếc ghế chờ
Có hai người hôn nhau
Khi tiếng còi vang từng hồi giục giã
Hai kẻ hôn nhau không hề hối hã
Gì rồi cũng phải chia tay
Sớm hay chầy rồi tay cũng tuộc khỏi bàn tay
Bỏ lại nền đá sân ga lạnh ngắt
Một giọt buồn không là nước mắt
Mà cả hồn người ra đi
Mà cả nỗi đau của kẻ đứng chờ
Những chuyến tàu đến và đi liên tục không ngừng
Ai đứng vẫy tay
Cay sè đôi mắt
Ai ngồi bên hai đường ray sắt
Chiếc túi trên vai
Mắt mỏi một phương nào
Trên chiếc ghế chờ
Có hai người hôn nhau
Khi tiếng còi vang từng hồi giục giã
Hai kẻ hôn nhau không hề hối hã
Gì rồi cũng phải chia tay
Sớm hay chầy rồi tay cũng tuộc khỏi bàn tay
Bỏ lại nền đá sân ga lạnh ngắt
Một giọt buồn không là nước mắt
Mà cả hồn người ra đi
Mà cả nỗi đau của kẻ đứng chờ
Có niềm vui nào đọng lại ở công viên
Có nỗi đau nào còn đọng lại ở sân ga
Những chiếc ghế nằm buồn hiu hắt
Người bỏ đi lạnh ngẳt chỗ ngồi
Có hai người mà hai cõi đơn côi
Chiếc ghế trống
Một chỗ ngồi cũng trống
Có nỗi đau nào còn đọng lại ở sân ga
Những chiếc ghế nằm buồn hiu hắt
Người bỏ đi lạnh ngẳt chỗ ngồi
Có hai người mà hai cõi đơn côi
Chiếc ghế trống
Một chỗ ngồi cũng trống
Tôi vẫn tự hỏi mình sao muôn đời vẫn ngóng
Một đôi lần người trở lại công viên
Chiếc ghế ấm nụ hôn tình đến muộn
Một đôi lần người trở lại sân ga buồn
Chiếc ghế trống còn vương mềm sợi tóc
Một đôi lần người trở lại công viên
Chiếc ghế ấm nụ hôn tình đến muộn
Một đôi lần người trở lại sân ga buồn
Chiếc ghế trống còn vương mềm sợi tóc
Tôi biết chắc có một người sẽ khóc
Tôi sẽ chép thơ lên dòng nước mắt
Của linh hồn những chiểc ghế yêu nhau.
Tôi sẽ chép thơ lên dòng nước mắt
Của linh hồn những chiểc ghế yêu nhau.
Lê Văn Trung
LỠ BỒI
1/
Ta bên lỡ, Em bên bồi
Một đời ta cứ phải rời xa nhau
Mãi rồi tàn cuộc
Mai sau
Người thương hải
Kẻ bể dâu
Cũng đành.
2/
Ta góc biển Em chân trời
Một đời xuôi ngược
Ngược xuôi
Mỏi mòn
Ôi con vượn lẻ đầu non
Máu khô tiếng hú chưa tàn nỗi đau.
Hội An, với HL
3/
Em như sông đã xa nguồn
hông tôi chiếc lá rụng buồn bờ đông
em trôi về mãi quê chồng
tôi ôm bờ lỡ ngùi trông bóng chiều
em như mây
tôi lưng đèo
mây tan mây tụ rừng heo hắt chờ
em, tôi là một cơn mơ
giật mình tôi quạnh cuối bờ nhân gian.
Lê Văn Trung - Hội An - tháng Năm
LỜI CÁM ƠN
Xin cám ơn những con
đường tôi đã đi qua
Những hàng quán, những
vỉa hè buổi sớm
Những người đến, người
đi không hò hẹn
Và cả nỗi buồn bỏ lại
hay mang theo
Tôi cám ơn từng chiếc
lá vàng bay
Bay cuống quýt trên
tóc chiều bối rối
Xin cám ơn những con
đường tôi chưa hề đi tới
Những bến bờ trong vạn
nỗi chờ mong
Cám ơn suối nguồn và
những dòng sông
Những bèo bọt của một
thời dong ruổi
Những chuyến đò
ngang tay chèo rã mỏi
Còn lênh đênh nghe
sóng vỗ mạn thuyền
Xin cám ơn người dù
nhớ hay quên
Tôi vẫn nguyện trải
lòng mình trong vắt
Xin cám ơn những lở
bồi còn mất
Những dòng sông và
những cây cầu
Cám ơn cả nguồn hạnh
phúc và nỗi thương đau
Giọt nước mắt long
lanh và nụ cười rạng vỡ
Ôi cõi trần gian, cuộc
hành trình dang dở
Tôi vẫn đi cho trọn
kiếp con người.
Lê Văn Trung
LỜI CÁM ƠN BẠN BÈ
(Thay Nhàn cám ơn bạn bè)
Xin cám ơn bạn bè ta đã tới
Uống chút rượu mừng trong
ngày cưới ta
Dù lũ mày về từ rừng cao
núi thẳm
Dù đứa què chân, dù đứa mù
lòa.
Xin cám ơn bạn bè ta đã tới
Dù một giây một phút lại ra
đi
Dù áo hành quân còn đầy vết
bụi
Dù nắng mưa còn rát mặt rát
mày.
Xin cám ơn bạn bè ta đã tới
Tới từ Khe Sanh A Lưới
Dakto
Để cho ta vui trong ngày
đám cưới
Rồi lũ mày đi không lời hẹn
hò.
Xin cám ơn bạn bè ta đã tới
Đã chúc mừng hoan hỉ, đã
say sưa
Đã bắt tay ta, đã cười đã
nói
Rồi lũ mày đi cũng rất tình
cờ.
Xin cám ơn bạn bè ta đã tới
Đã uống cùng ta một chén rượu
mừng
Dù xa xôi, dù đò sông cách
trở
Lũ mày đã về, đã nhớ về
đông
Xin cám ơn bạn bè ta lần nữa
Đứa trên đồi cao, đứa dưới
chân đèo
Có đứa nào ngày mai làm đám
cưới
Không biết bạn bè còn được
bao nhiêu
Lê Văn Trung (Bên
trời cố xứ)
LỜI CÁM ƠN BUỒN BÃ
Xin cám ơn nụ hoa
tình nở muộn
Còn vàng ươm màu của
sắc xuân phai
Vẫn nồng hương từ
trong tiếng thở dài
Vẫn say đắm trong hồn
chiều xế bóng
Xin cám ơn tình như
từng ngọn sóng
Vỗ nhẹ nhàng vào quạnh
vắng đời tôi
Vỗ nhẹ nhàng vào những
giấc chiêm bao
Tôi mơ thấy tóc người
bay bối rối
Tôi mơ thấy mắt mù
sương mòn mỏi
Một phương tình vời
vợi giữa trăm năm
Một phương tình in hằn
vệt sao băng
Tôi rụng giữa tình
em ấm nồng giọt lệ
Xin cám ơn cuộc tình
như truyện kể
Kể tháng, kể năm, kể
hết đời nhau
Kể tóc phai sương, kể
áo nhạt nhàu
Kể hết tai ương, kể
tàn hoạn nạn
Xin cám ơn nụ hoa
tình nở muộn
Cho tôi mầm hạnh
phúc giữa thương đau
Thời gian ơi! Xin dừng
lại bên cầu
Cho tôi kể truyện
tình còn dang dỡ.
Lê Văn Trung
No comments:
Post a Comment