Lời Cám Ơn Hoa
Cám ơn hoa Cúc hoa Đào
Đã đem hương nhụy ướp vào da thơm
Cám ơn những nụ tình Hồng
Xiêm y lụa mỏng đã nồng nàn hương
Cám ơn hoa Khế bên vườn
Nhớ ai mà tím cả hồn sương khuya
Cám ơn em nụ Hoàng Mai
Vàng chi vàng óng cả lời yêu thương
Cám ơn hoa Cúc hoa Đào
Đã đem hương nhụy ướp vào da thơm
Cám ơn những nụ tình Hồng
Xiêm y lụa mỏng đã nồng nàn hương
Cám ơn hoa Khế bên vườn
Nhớ ai mà tím cả hồn sương khuya
Cám ơn em nụ Hoàng Mai
Vàng chi vàng óng cả lời yêu thương
Hình như hoa nở
đầy trăng
Long lanh nghìn giọt sương Quỳnh tinh khôi
Long lanh nghìn giọt sương Quỳnh tinh khôi
Cám ơn Hoa,
cám ơn Người
Cám ơn lượng Đất nghĩa Trời bao dung.
Lê Văn Trung
12.02.20
Cám ơn lượng Đất nghĩa Trời bao dung.
Lê Văn Trung
12.02.20
LỜI CÁM ƠN MUỘN PHIỀN
Rồi sẽ có một ngày kia ngày nọ
Thấy ra màu đen trắng của nhân gian
Xin cám ơn những điều tôi đã có
Của một lần trời đất trót cưu mang
Thấy ra màu đen trắng của nhân gian
Xin cám ơn những điều tôi đã có
Của một lần trời đất trót cưu mang
Con thuyền sẽ cập bến bờ sinh tử
Tôi neo thuyền ngồi đợi phút tôi đi
Lòng sẽ xanh như màu thu biếc lá
Và hồn tôi nhuộm trắng bến sông này
Tôi neo thuyền ngồi đợi phút tôi đi
Lòng sẽ xanh như màu thu biếc lá
Và hồn tôi nhuộm trắng bến sông này
Xin đừng khóc, đừng nói lời đưa tiễn
Đừng khăn sô, đừng ủ dột sầu bi
Giữa cõi tạm, trái tim người là bến
Một lần qua là không hẹn quay về
Đừng khăn sô, đừng ủ dột sầu bi
Giữa cõi tạm, trái tim người là bến
Một lần qua là không hẹn quay về
Giữa cõi tạm, cuộc tình tôi là mộng
Mà trần gian lạnh ngắt bóng con người
Xin trả lại dù nghĩa đời đen trắng
Tôi trở về thắp sáng một vì sao
Mà trần gian lạnh ngắt bóng con người
Xin trả lại dù nghĩa đời đen trắng
Tôi trở về thắp sáng một vì sao
Xin cám ơn những điều tôi đã có
Của một lần trời đất trót cưu mang
Xin trả hết những phụ phàng duyên nợ
Suốt cuộc người trôi giạt giữa nhân gian.
Của một lần trời đất trót cưu mang
Xin trả hết những phụ phàng duyên nợ
Suốt cuộc người trôi giạt giữa nhân gian.
Lê Văn Trung
LỜI CỦA GIÓ
Một chiều người đến
bên tôi
Chỉ màu mây trắng
bên trời còn bay
Bảo tôi rằng cuộc
tình này
Trăm năm cũng chỉ
như mây phiêu bồng
Rồi một hôm người
qua sông
Mình tôi bến vắng
mênh mông bãi chiều
Người đi nước chảy
cùng người
Tôi vàng lá rụng ngậm
ngùi trôi theo
Người đi mà chẳng
quay đầu
Nhìn sông vàng nhuộm
một màu quạnh hiu
Hình như giọt lệ
tình yêu
Vừa rơi đâu đó trong
chiều hồn tôi.
Lê Văn Trung
LỜI CUỐI
Năm mươi năm lận đận với tình
Ta về đốt lửa mộ trần gian
Hồ nghe trong đất lời trăn trối
Của gió thiên thu mộng úa tàn
Lê Văn Trung
LỜI KINH BUỒN CHUỘC TỘI
Một ngày nào đó em sẽ trở về
Tình cờ và xa lạ
Quên lãng và hửng hờ
Bước qua nền sân gạch phủ rêu
Chợt thấy bàn chân mình in dấu
Quá đổi quạnh hiu
Chợt thấy bóng mình nghiêng xuống
Nặng trĩu nỗi niềm
Chợt thấy câu thơ ai đề trên bục cửa
Phủ bụi thời gian
Phủ bụi điêu tàn
Mà hơi thở của thơ còn làm run lòng hoài nhớ
Mà hơi thở của thơ còn làm rơi mòn giọt lệ
Thấm mặn cả hoàng hôn
Một ngày nào đó em sẽ trở về
Tình cờ và xa lạ
Quên lãng và hửng hờ
Bước qua nền sân gạch phủ rêu
Chợt thấy bàn chân mình in dấu
Quá đổi quạnh hiu
Chợt thấy bóng mình nghiêng xuống
Nặng trĩu nỗi niềm
Chợt thấy câu thơ ai đề trên bục cửa
Phủ bụi thời gian
Phủ bụi điêu tàn
Mà hơi thở của thơ còn làm run lòng hoài nhớ
Mà hơi thở của thơ còn làm rơi mòn giọt lệ
Thấm mặn cả hoàng hôn
Một ngày nào đó em sẽ trở về
Như bớng trăng xưa khuyết tròn mấy bận
Vẫn vô tình tròn khuyết giữa trăm năm
Em bước qua lòng tôi xưa chớm nở nguyệt rằm
Giờ chênh chếch nửa vành trên đỉnh núi
Giờ chông chênh linh hồn tôi tàn rụi
Em trở về - quên buổi bỏ nhau đi
Quên như những lãng quên mù xa nhan sắc xuân thì
Quên như lãng quên thấy mình quay trở lại
Em cúi xuống nền rêu lòng chạm niềm băng giá
Như chạm vào nỗi đau mòn mỏi đời nhau
Một ngày nào đó em trở về trả lại hết hạnh phúc khổ đau
Như bớng trăng xưa khuyết tròn mấy bận
Vẫn vô tình tròn khuyết giữa trăm năm
Em bước qua lòng tôi xưa chớm nở nguyệt rằm
Giờ chênh chếch nửa vành trên đỉnh núi
Giờ chông chênh linh hồn tôi tàn rụi
Em trở về - quên buổi bỏ nhau đi
Quên như những lãng quên mù xa nhan sắc xuân thì
Quên như lãng quên thấy mình quay trở lại
Em cúi xuống nền rêu lòng chạm niềm băng giá
Như chạm vào nỗi đau mòn mỏi đời nhau
Một ngày nào đó em trở về trả lại hết hạnh phúc khổ đau
Xin Thánh hóa tình em
Tôi nguyện làm người giữ đền như tín đồ trọn đời chuộc tội.
Tôi nguyện làm người giữ đền như tín đồ trọn đời chuộc tội.
Lê Văn Trung
LỐI MÒN QUẨN QUANH
Tôi dầm lá mục cùng sương
Nửa đêm nghe gió mười phương lạnh về
Tôi chìm đêm với sao khuya
Dấu chân ai rẽ chia lìa ngõ thôn
Tôi vùi tôi ngập nỗi buồn
Tôi tàn phai với lối mòn quẩn quanh
Tôi che cho kín phận mình
Mộ sầu giun dế cầu kinh gọi hồn.
Lê Văn Trung
Lời Nguyện Gửi Về...
Còn gì không!
Hỡi Hội An!
Mà nghìn con sóng sông Hàn quặn đau
Về! Về?
Đâu dễ tìm nhau
Lạc nhau từ những nhịp cầu chênh vênh
Còn gì không!
Hỡi Hội An!
Mà nghìn con sóng sông Hàn quặn đau
Về! Về?
Đâu dễ tìm nhau
Lạc nhau từ những nhịp cầu chênh vênh
Con gì không?
Hỡi Hội An?
Vói tay hụt giữa chia tan cõi người
Hỡi Hội An?
Vói tay hụt giữa chia tan cõi người
Còn gì không!
Đà Nẳng ơi!
Đà Nẳng ơi!
Đành thôi!
Xin gửi nguyện lời bình an.
Xin gửi nguyện lời bình an.
Viết trong mùa dịch cúm Tàu, hướng về Đà Nẵng
thương yêu
Lê Văn Trung
03. 08. 20
03. 08. 20
LỜI RU
Đôi khi nhớ đến se
lòng
Một lời ru thuở còn
nằm trong nôi
Bây giờ Mẹ của con
ơi
Mẹ là riêng một cõi trời
lòng con
Mẹ là tuyệt đỉnh
chon von
Nghe lòng thiên cổ vẫn
còn lời ru
Âm vang một khúc
kinh cầu
Ngàn năm Mẹ một vì
sao sáng ngời
À ơi giọng Mẹ ru hời
Thiên thu còn vọng
tiếng cười trẻ thơ
Mẹ nằm ru một cơn mơ
Ôi lòng Mẹ như mặt hồ
vừa thu
Mẹ ơi! Mẹ là con tàu
Chở con qua những
nông sâu phận người
Bây giờ Mẹ của con
ơi
Con còn đây với những
lời Mẹ ru
Mẹ nằm, như thuở
trong nôi
Con ru Mẹ với những
lời mẹ ru.
Lê Văn Trung
LỜI RU CỦA MẸ CHẢY ĐẦY LÒNG
CON
Mẹ nằm
trong giấc mơ con
Ru
câu sinh tử mỏi mòn trần gian
Mẹ nằm
như chiếc thuyền nan
Lao
xao tiếng sóng vỗ tràn bờ quên
Trôi
đi ôi những ưu phiền
Buông
đi ôi những nợ duyên nặng lòng
Mẹ
hiền như một dòng sông
Chảy
về đâu mà mênh mông biển trùng
Mẹ nằm
trong giấc mơ con
Lời
ru như gió thổi hồn mây bay
Con
ngồi ru mẹ Ô hay
Mà lời
ru mẹ chảy đầy trong tim.
Lê Văn
Trung - 15:10 - 2/12/2019
LỜI
RU NHIỆM MẦU
Con
về bên mẹ mẹ ơi
Lắng
nghe lời mẹ ru hời ngày xưa
Tiếng
buồn theo võng đong đưa
Tiếng
vui từng giọt hiên mưa dịu hiền
Con
trong lòng mẹ bình yên
Bao
la, tình mẹ mông mênh biển trời
Lớn
lên từ bốn tao nôi
Trái
tim con mãi ấm lời mẹ ru
Con
về bên mẹ mẹ ơi
Mà
nghe tình đất nghĩa trời Mẹ Cha
Lòng con
đã nở thành hoa
Nguyền
dâng kính mẹ lời ca nhiệm mầu.
LỜI TẠ ƠN
Xin tạ ơn Ngài đã chọn lựa tôi
Đã thanh lọc linh hồn tôi bằng phép rữa
Đã Thánh tẩy thân xác ô uế tôi
bằng nước lấy từ giếng trời công chính
Xin tạ ơn Ngài đã chọn lựa tôi
Làm lễ vật hiến tế
Trong thế giới bụi tro của con người
Trong dục vọng cám dỗ yêu ma cõi nhân gian
Thịt xương tôi đây!
Và máu lệ của tôi đây!
Xin hãy chia đều cho từng mầm cây cọng cỏ
Xin hãy tưới đều cho từng nụ hoa mới nở
Cho từng con dế con giun
Cho từng con sâu con kiến
Cho chim trên trời cho bướm trong vườn xuân
Thịt xương tôi đây!
Và máu lệ của tôi đây!
Đã ướp vào thơ đã ươm vào thánh ngữ
Bài nhã ca tôi viết từ linh hồn
Từ trái tim rướm đỏ
Xin tạ ơn Ngài đã lựa chọn tôi
Đặt trái tim tôi lên điện thờ Tình Yêu Bất Tử.
Đặt trái tim tôi lên điện thờ Tình Yêu Bất Tử.
Lê Văn Trung
LỜI TỰ TÌNH THÁNG SÁU
Em chở thơ tôi về cuối hạ
Còn nghe thơm quá nhụy sen hồng
Hồn tôi xanh biếc mùa thu trước
Mà hạ tình em đã nở bông
Em chở mây tôi về tháng sáu
Lòng chưa mưa, dừng nhé giăng mù
Hồn tôi là một viền mây tím
Hãy ướm bờ vai mà nhớ nhau
Mùa có trôi đi, lòng ở lại
Tôi gọi tôi về thơ ấu xưa
Có em ngồi tựa trăng thềm cũ
Đan dệt giùm tôi những ước mơ
Mùa có trôi đi, em nán đợi
Nở tiếp giùm tôi những nụ hồng
Ôi những tiếng thầm mưa tháng sáu
Giọt vào xa vắng những chờ mong
Xin chở trăng về đêm cuối hạ
Lòng nghe xao xác một niềm thu
Em đừng qua vội – mùa tôi đã
Trắng xóa hồn mưa, trắng mịt mù
Lê Văn Trung 30.6.20
LÒNG
CỨ TƯỞNG
Lòng cứ tưởng ngày mưa cùng tháng nắng
Đã vạn lần hò hẹn với trăm năm
Ai ngờ được mưa mịt mù vô tận
Để nắng tàn vàng cả giọt sương tan
Đã vạn lần hò hẹn với trăm năm
Ai ngờ được mưa mịt mù vô tận
Để nắng tàn vàng cả giọt sương tan
Lòng cứ tưởng trời kia và đất nọ
Là thiên thu nghìn kiếp bất phân ly
Ai ngờ được bên vực đời sinh tử
Đất và trời tàn cuộc bỏ nhau đi
Là thiên thu nghìn kiếp bất phân ly
Ai ngờ được bên vực đời sinh tử
Đất và trời tàn cuộc bỏ nhau đi
Lòng cứ tưởng trăng nghìn thu vẫn khuyết
Để chờ nhau mầu nhiệm buổi trăng rằm
Ai ngờ được nỗi lòng trăng tận nguyệt
Để đò chiều lặng lẽ một dòng sông
Để chờ nhau mầu nhiệm buổi trăng rằm
Ai ngờ được nỗi lòng trăng tận nguyệt
Để đò chiều lặng lẽ một dòng sông
Lòng cứ tưởng, ôi lòng tôi cứ tưởng
Trái tim người còn nhịp đập trong tôi
Ai ngờ được chỉ là cơn ảo mộng
Chỉ là nguồn khát vọng cháy khôn nguôi.
Trái tim người còn nhịp đập trong tôi
Ai ngờ được chỉ là cơn ảo mộng
Chỉ là nguồn khát vọng cháy khôn nguôi.
Lê Văn Trung
LÒNG
EM CHƯA MÙA ĐÔNG
Mây bên trời nhẹ quá
Sao đã về mùa đông
Gió ru lời thương nhớ
Sao hiu hắt tình buồn
Hoa trong vườn chớm nở
Sao môi tình rưng rưng
Em áo hồng khăn lụa
Mà xa vời như sương
Sao đã về mùa đông
Gió ru lời thương nhớ
Sao hiu hắt tình buồn
Hoa trong vườn chớm nở
Sao môi tình rưng rưng
Em áo hồng khăn lụa
Mà xa vời như sương
Lòng em chừng mở hội
Giữa mùa đông tình tôi
Lòng em chừng nắng mới
Mà mưa tôi bời bời
Giữa mùa đông tình tôi
Lòng em chừng nắng mới
Mà mưa tôi bời bời
Cây vườn xưa biếc xanh
Sao vàng tôi rụng thắm
Áo xưa vờn nắng hanh
Mà tình bay mấy dặm
Sao vàng tôi rụng thắm
Áo xưa vờn nắng hanh
Mà tình bay mấy dặm
Lòng em chưa mùa đông
Còn thơm mùi hương cũ
Tình tôi chưa mùa đông
Mà nghe chùng nỗi nhớ.
Còn thơm mùi hương cũ
Tình tôi chưa mùa đông
Mà nghe chùng nỗi nhớ.
Lê Văn Trung
Con tàu về muộn, sân ga vắng
Chẳng có ai người đưa đón nhau
Ta hành trang nhẹ câu thơ cũ
Lòng ta buồn hơn lòng toa tàu
LÒNG TA BUỒN HƠN LÒNG TOA TÀU
Con tàu về muộn, sân ga vắng
Chẳng có ai người đưa đón nhau
Ta hành trang nhẹ câu thơ cũ
Lòng ta buồn hơn lòng toa tàu
Ai đứng lặng thầm nơi cuối ga ?
Tóc như mây, gió rối, bay nhòa
Ta nhìn không rõ màu năm tháng
Chỉ thấy mây trời bay rất xa
Tóc như mây, gió rối, bay nhòa
Ta nhìn không rõ màu năm tháng
Chỉ thấy mây trời bay rất xa
Ta hỏi lòng ta những nhớ? Quên?
Có gì rất lạ!
Rất thân quen!
Ta đưa tay vẫy
Người quay mặt!
Muốn gọi tên người
Không nhớ tên!
Có gì rất lạ!
Rất thân quen!
Ta đưa tay vẫy
Người quay mặt!
Muốn gọi tên người
Không nhớ tên!
Hình như đời quá vội trôi mau
Đời trôi tiếp tiếp những ga đời
Ôi những ga đời không đưa đón
Và cuối ga người không có tôi
Đời trôi tiếp tiếp những ga đời
Ôi những ga đời không đưa đón
Và cuối ga người không có tôi
Con tàu về muộn
Ta đành muộn!
Thôi trách nhau gì đưa đón nhau
Vạn kiếp tình người như ga vắng
Sao lòng ta buồn hơn lòng toa tàu?
Ta đành muộn!
Thôi trách nhau gì đưa đón nhau
Vạn kiếp tình người như ga vắng
Sao lòng ta buồn hơn lòng toa tàu?
Lê Văn Trung
LÒNG - TÔI - LÒNG - THÔI - HỘ
"Nhân diện bất tri hà xứ khứ" (*)
Tôi - lòng- Thôi Hộ - mộng - đào - hoa
Em hãy vì thơ mà thắm lại
Vì thơ mà nhung gấm lụa là
Thơ sẽ về theo mây lãng du
Thơ sẽ về theo gió tương tư
Gió quyện mây mềm da áo lụa
Hoa nở vì thơ đóa ngọc ngà
Thơ sẽ về theo gió tương tư
Gió quyện mây mềm da áo lụa
Hoa nở vì thơ đóa ngọc ngà
Em biết lòng - tôi - lòng - Thôi Hộ
Một hôm về chạm cửa - rừng - em
Ôi cánh rừng mơ rừng ảo mộng
"Nhân diện đào hoa tương ánh hồng" (**)
Một hôm về chạm cửa - rừng - em
Ôi cánh rừng mơ rừng ảo mộng
"Nhân diện đào hoa tương ánh hồng" (**)
Em biết lòng - tôi - lòng - Thôi Hộ
Trăm năm mơ một cõi quay về
Trăm năm thơ chảy dòng vi diệu
Thơ như ngàn giọt lệ lưu ly
Tôi về gọi cửa rừng năm cũ
Gọi giấc mơ tình đã phục sinh
Huyền nhiệm màu hoa xưa thắm đỏ
Tôi viết trăm câu niệm khúc tình.
Gọi giấc mơ tình đã phục sinh
Huyền nhiệm màu hoa xưa thắm đỏ
Tôi viết trăm câu niệm khúc tình.
Lê Văn Trung
(*)(**) Thơ Thôi Hộ
Tích niên kim nhật thử môn trung
Nhân diên đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong.
Tương truyền Thôi Hộ một hôm trên bước đường ngao du, lạc vào một cánh rừng. Thôi Hộ ghé vào nghỉ chân thì gặp một mỹ nhân tuyệt thế. Sau khi bốn mắt nhìn nhau. Thôi Hộ cáo từ.
Mỹ nhân từ đó ốm tương tư rồi mê man bất tĩnh. Người tiều phu là cha già đau buồn vô hạn. Thế rồi năm sau, Thôi Hộ tìm lại khu rừng xưa. Đến túp lều cũ tìm mỹ nhân. Gặp lão tiều phu báo là con lão đã qua đời vì nhớ thương Thôi Hộ… Thôi Hộ đau đớn thưa: - cháu là Thôi Hộ đây!
Bỗng dưng cô gái tĩnh dậy mặt hoa da phấn như một đóa hoa anh đào: đào hoa y cựu tiếu đông phong.
LÒNG THẬT BÌNH YÊN
Lòng thật nhẹ, thật bình yên em ạ
Gió vàng thu còn níu lại bên thềm
Tiếng chim hót ru mềm trên phím lá
Mây trời xanh nhuộm thắm áo thiên thanh
Gió vàng thu còn níu lại bên thềm
Tiếng chim hót ru mềm trên phím lá
Mây trời xanh nhuộm thắm áo thiên thanh
Lòng cũng vui, chập chờn theo cánh bướm
Tiếng ai cười rơi giọt nắng giòn tan
Tôi bỗng nhớ bóng người qua cửa lớp
Mang mùa thu về nhuộm áo thu vàng
Tiếng ai cười rơi giọt nắng giòn tan
Tôi bỗng nhớ bóng người qua cửa lớp
Mang mùa thu về nhuộm áo thu vàng
Tôi bỗng nhớ buổi nụ rằm chưa chín
Trăng cài hoa lên tóc chảy đôi dòng
Cơn gió nào đã âm thầm hò hẹn
Mà đất trời tỏa ngát một mùi hương
Trăng cài hoa lên tóc chảy đôi dòng
Cơn gió nào đã âm thầm hò hẹn
Mà đất trời tỏa ngát một mùi hương
Lòng nhẹ quá đã tan thành sương mỏng
Em có về cho áo quyện màu sương
Lòng nhẹ quá đã tan vào cơn mộng
Nở giùm tôi, em nhé, nụ môi hồng.
Em có về cho áo quyện màu sương
Lòng nhẹ quá đã tan vào cơn mộng
Nở giùm tôi, em nhé, nụ môi hồng.
Lê Văn
Trung
LÒNG TÔI CHỪNG ĐÃ CHIỀU
THÁNG CHẠP
Chiều cuối năm bên
hiên đời quạnh vắng
Một mình ta, ly rượu
chẳng buồn vơi
Nhớ quay quắt một thời
đầy lãng mạn
Sân trường xưa áo lụa
mỏng da ngời
Sao bỏ lại? Sao đành
tâm bỏ lại?
Lá tình xanh, phai
úa áo thu vàng
Hoa cúc thắm ươm cả
chiều tháng chạp
Con én nào chao lượn
giữa thinh không?
Tôi vẫn biết, một
trăm lần, có thể
Sắc màu xưa sẽ thắm
lại bên đời
Và có lẽ, (cũng xin
đừng như thế)
Em bên người, niềm
xưa cũ quên mau
Chiều đã chạp, và
lòng tôi đã chạp
Ly rượu đời cay
nghiêt vỗ về nhau
Mà chưa uống, mà
không đành uống cạn
(Vẫn sợ lòng chạm thấu
cõi thương đau)
Tôi ngồi đây như tượng
buồn thiên cổ
Trời cuối năm mù mịt
mấy phương người
Sân vườn tôi lá vẫn
vàng nỗi nhớ
Mùa xuân nào còn quá
đỗi xa xôi.
Lê Văn Trung
LỮ
KHÁCH
Ta ngồi đợi, như một người lữ khách
Quán bên đường hiu hắt buổi sầu đông
Người năm cũ đã nghìn trùng xa biệt
Ta đợi gì giữa sương giá mênh mông
Quán bên đường hiu hắt buổi sầu đông
Người năm cũ đã nghìn trùng xa biệt
Ta đợi gì giữa sương giá mênh mông
Quán cũng vắng, trống huơ lòng thiếu phụ
Rót giùm ta chén rượu tháng năm thừa
Ôi đôi mắt của khung trời viễn xứ
Có còn không giọt lệ buổi sầu xưa
Rót giùm ta chén rượu tháng năm thừa
Ôi đôi mắt của khung trời viễn xứ
Có còn không giọt lệ buổi sầu xưa
Quán cũng vắng, mỏng manh làn gió mỏng
Áo buồn che không nổi những tàn phai
Ta lữ khách tã tơi hồn bão động
Tan vào đâu những biển rộng sông dài
Áo buồn che không nổi những tàn phai
Ta lữ khách tã tơi hồn bão động
Tan vào đâu những biển rộng sông dài
Ta ngồi đợi Ta Một người khách lạ
Quán khuya buồn Em Bấc cạn dầu hao
Cho ta gửi vào lòng đêm rời rã
Câu thơ buồn chìm tận cõi chiêm bao.
Quán khuya buồn Em Bấc cạn dầu hao
Cho ta gửi vào lòng đêm rời rã
Câu thơ buồn chìm tận cõi chiêm bao.
Lê Văn Trung
No comments:
Post a Comment