Thursday, November 28, 2019

Vần M 2

Mời Em Cạn Giọt Rượu Này – Mộng Chiều Xanh – Mộng Tàn - Một Chiều Mưa Qui Nhơn – Một Đóa Trần Gian – Một Đời Sao Mọc Trên Rừng Lẽ Loi - Một Dòng Trôi – Một Hôm Tôi Với Vô Cùng - Một Lần Nguyên Xuân - Một Mai Em Có Trở Về - Một Miền Im Lặng Khác – Một Mình – Một mình trước biển - Một Ngày Bình Yên - Một Ngày Buồn Quá Đổi – Một Tôi Giữa Đất Trời - Một Trang Tình Huyền Thoại – Mưa – Mưa - Mùa cạn 

MỜI EM CẠN GIỌT RƯỢU NÀY

Mời em cạn giọt rượu này
Từ thiên thu đã tiệc bày chia tan
Mời em chén nhụy hoa vàng
Từ trăm năm đã dở dang nụ đời
Mời em hái vội niềm vui
Từ trong hoan lạc đã vùi đớn đau
Mời em ngồi lại bên cầu
Thấy tình tôi chảy một màu quạnh hiu

Chẳng đi về tận nghìn sau
Thì xin uống cạn ly sầu đời nhau
Tôi về vẽ giấc chiêm bao
Vẽ phù vân mộng, vẽ màu phù dung

Này đây chén rượu cuối cùng
Rưới vào dâu biển, chập chùng biển dâu.
                               Lê Văn Trung

MỘNG CHIỀU XANH

Tôi vẽ trong chiều một chút mây
Tôi vẽ vào hồn một thoáng say
Em ơi! Về nhé! Về đây nhé!
Về rót hoàng hôn trong mắt đầy

Xin nạm vào thơ giọt lệ nồng
Tan vào tôi nhé một màu sương
Ôi mắt thần tiên chiều tan học
Có thấy tôi một góc phố buồn

Có thấy tôi chăng từng chiếc lá
Rơi thầm trên tóc rối vàng thu
Em cầm chiếc lá mà ngơ ngẩn
Chiếc lá tình như một nỗi đau

Ai ướp vào trong màu áo lụa
Chút hương tình ái buổi chiều xanh
Tôi sẽ vì hương mà vẽ lại
Một màu thương nhớ đã rêu in

Tôi sẽ nạm vào đôi mắt ấy
Những lời nhung gấm sáng long lanh
Em hãy về đây! Về đây nhé!
Về nghe vàng thắm mộng chiều xanh.
                          Lê Văn Trung

MỘNG TÀN

Nhớ mùa trăng cũ bên song
Em ngồi đan áo cho chồng phương xa-
Tôi về tạt ghé thăm nhà
Màu trăng vàng lạnh mắt nhòa hơi sương…
Lênh đênh tôi cuộc tình buồn
Nửa đời lưu lạc tay không mộng tàn

Yêu em thôi vậy cũng đành
Ba chìm bảy nổi gập ghềnh ngược xuôi
Yêu em đành vậy ngậm ngùi
Năm tàn tháng lụn bóng đời tàn phai.
                  Lê Văn Trung

MỘT CHIỀU MƯA QUI NHƠN

Không có mưa nào buồn như mùa mưa Qui Nhơn
Không có con đường nào dài hơn nỗi buồn
Con tàu nằm đợi sân ga vắng
Đợi suốt mùa thu qua mùa đông

Không có chiều nào buồn hơn buổi chiều Qui Nhơn
Đôi mắt mù sương hay lòng tôi mù sương
Tôi đưa người vòng quanh phố vắng
Tôi đưa tôi lạc mấy dặm đường

Không có chia ly nào buồn hơn chia tay Qui Nhơn
Tóc rối trong mưa tóc lạnh vô cùng
Xin quàng hồn tôi như khăn lụa
Cho nhớ nhung hoài một thoáng hương

Không có mưa nào buồn hơn mùa mưa Qui Nhơn
Không có con đường nào dài hơn nỗi buồn
Tôi cầm tay người là cầm theo nỗi nhớ
Tôi cầm tay người cầm mãi nỗi hoài mong.
                                       Lê Văn Trung


MỘT ĐÓA TRẦN GIAN

Trong vườn đêm ấy trăng vừa nở
Một đóa trà mi bừng ngát hương
Trăng biếc thơm như lòng khuê phụ
Ái tình mỏng quá, mỏng như sương

Ủ giấc mơ mềm đêm tóc rối
Vòng tay lạnh nhớ gió vàng thu
Gối lệch nghiêng hoài bên cõi mộng
Nhớ gì quay quắt một câu thơ

Hình như đêm ấy trăng hàm tiếu
Hình như lòng xuân chưa mãn khai
Ai ướp vào trăng màu nguyệt thắm
Ai ươm vào trăng mật ứ đầy

Em về đêm mỏng tình như lụa
Em về trăng thơm mùi hương trầm
Cho tôi vẽ nốt màu thiên cổ
Một đóa trần gian còn nguyên xuân.
                               Lê Văn Trung

MỘT ĐỜI SAO MỌC TRÊN RỪNG LẼ LOI

(bài viết nhân chuyến thăm nhà thơ Nguyễn Đức Sơn tại Bảo Lộc)
Tặng chị Phương, cháu Nguyễn Đức Phương Bối, và các cháu

Một đời trầy trụa với thơ
Vết thương chảy máu bây giờ còn đau
Ông nằm giỡn với chiêm bao
Trái tim u tịch nhịp sầu lặng câm
Ngọt ngào những vết dao đâm
Là lời kinh nguyện chảy bầm máu xương
Ông đùa cợt với tai ương
Ông cười trên những tang thương đời mình
Đất trời quá đổi mông mênh
Phận đời ông - SAO TRÊN RỪNG - lẻ loi
Một đời trôi giạt cùng thơ
Trăm năm đứng đợi bên bờ tử sinh.
           Lê Văn Trung

MỘT DÒNG TRÔI

tình yêu như một dòng sông có nhiều nhánh rẽ
em rẽ dòng nào tôi cũng một dòng trôi
tôi nhuốm ngọn lửa cô đơn soi ấm cuộc tình người
yêu tha thiết thuở tình đang hàm tiếu

tôi đứng giữa nhân gian như một người bị đóng đinh chuộc tội
tội lỗi này ân huệ Thượng Đế đã riêng ban
tôi gom hết khổ đau làm hạnh phúc linh thiêng
như thuở nói yêu người mà ngọn lửa tình thiêu rụi
trái tim tôi thương tật vỡ thành thơ

trái tim tôi trong suốt như sương mơ
như giọt lệ trên môi người tinh tuyết
xin gom hết những mặn nồng
những đắng cay
những ngọt bùi
ướp thành rượu ngọt
mà rót vào vô tận cõi nhân gian
mà rót vào vạn nhánh rẽ dòng sông
xin thánh hiến cả linh hồn cả trái tim thương tật

tôi thắp lửa soi con đường sự thật
em rẽ dòng nào tôi cũng một dòng trôi
xin hãy vì thơ mà nhỏ lệ ngậm ngùi
dẫu bỏ lại
dẫu quay đi
dẫu ngàn trùng ngăn cách
dẫu trăm năm vạn chuyến tàu chia biệt
em rẽ dòng nào thơ cũng một dòng trôi.
                              Lê Văn Trung

MỘT HÔM TÔI VỚI VÔ CÙNG

Một hôm tôi với dòng sông
Vừa trôi vừa chảy bềnh bồng trong thơ
Em qua tôi một chuyến đò
Để thương để nhớ đợi chờ trăm năm

Từ em thơm đóa nguyệt rằm
Vai quàng mây lụa tay cầm hoa mơ
Mắt huyền lạc giữa câu thơ
Tóc chiều rối cả đôi bờ sông tôi

Một hôm tôi với mây trời
Về ôm tình mộng bên đồi nhân gian
Nở giùm tôi đóa quỳnh lan
Tỏa vào tôi nhé trắng ngần mùi hương

Một hôm tôi với con đường
Lang thang lạc giữa nghìn phương ảo huyền
Hỏi người rằng nhớ hay quên
Đường xưa lối cũ còn tìm nhau không?
                                  Lê Văn Trung


MỘT LẦN NGUYÊN XUÂN

Cho tôi về một lần thôi
Nhìn mây xanh
với áo người còn xanh
Trải hồn ra với
VÔ BIÊN
Trải tình ra với mông mênh đất
trời
Cho tôi về
một lần thôi
Ngắm trăng vàng thắm
mắt người đầy trăng
Em từ
VÔ LƯỢNG NGUYÊN XUÂN
Áo hoa quần lụa đêm trần gian tôi
Cho tôi
Về một lần thôi
Sương nghìn năm cũ nhớ người còn bay
Tìm nhau giữa hội xuân này
Qua nhau cho hết một ngày.
Rồi thôi!

Lê Văn Trung
03.01.20



MỘT MAI EM CÓ TRỞ VỀ

Rồi có thể một ngày kia em sẽ
Khép hoàng hôn ngồi đợi cửa bên chiều
Lòng hoài nhớ một vầng trăng thiếu nữ
Giấc khuya rằm thổn thức giọt sương gieo

Về thăm lại dòng sông xưa bến cũ
Còn thầm nghe sóng vổ gọi tên người
Chim lẻ bạn nghiêng chao niềm cố xứ
Bóng người về chìm giữa bóng mây trôi

Về ngồi lại bên thềm rêu tìm đọc
Câu thơ buồn tiếc thuở phấn hương xưa
(Phấn hương nào nhòe nhoẹt dưới sương mưa
Đã giấu vội nghìn thu trong mắt biếc)

Em về lại có nghe lòng tưởng tiếc
Nắng mùa xanh lụa thắm áo xuân thì
Đừng nhe em! Đừng ngăn dòng nước mắt
Dù muôn xuân vàng lạnh bỏ nhau đi

Người trăm năm hò hẹn có quay về
Xin nước mắt em là men rượu ngọt
Xin nước mắt em là dòng hương mật
Chảy vào đời trôi rữa sạch nguồn cơn

Tôi mở lòng tôi ngồi đợi cuối hoàng hôn.

Lê văn Trung

MỘT MIỀN IM LẶNG KHÁC
(thơ cho CÕI LẶNG IM)

Còn trong cõi LẶNG IM
Một miền IM LẶNG khác
Còn trong cõi kiếm tìm
Một mối tình đã mất
Em thắp chi mùa đông
Những ngọn đèn tháng chạp
Em thắp chi mùa thu
Một vì sao hiu hắt
Thuở tóc tình sương phai
Thuở mắt tình lệ xót
Em thắp chi hồn tôi
Trong từng đêm trăng úa
Trăm năm còn chờ nhau
Một vòng tay chưa mở
Trăm năm còn tìm nhau
Nhạt nhòa câu duyên nợ
Còn trong CÕI LẶNG IM
Một MIỀN IM LẶNG khác
Giữa mịt mù vô biên
Là con đường giải thoát.
                Lê Văn Trung

MỘT MÌNH

Một ly. Một ghế. Một bàn
Trống trơ quán vắng, đêm tàn, mình tôi
Rượu buồn như lệ của người
Mà say, dang dở cả lời trăm năm
Đàn ai rụng tiếng huyền cầm
Nhớ trăng áo mỏng chưa rằm quỳnh hương

Rượu không rót cạn nỗi buồn
Nhớ người nhớ cả mênh mông đất trời.
                                Lê Văn Trung

MỘT MÌNH TRƯỚC BIỂN

Còn mỗi mình ta đứng trước biển
Con chim mòng chết xác bập bềnh
Mặt nước ngầu đen gào thảm thiết
Những lời uất nghẹn suốt vô biên

Người đã dong thuyền đi biệt biệt
Màu mây cố xứ buồn căm căm
Kẻ sống cũng đành như biển chết
Tiễn nhau nuốt nghẹn lời thương tầm

Thì xem như cá không còn biển
Như chim lẻ bạn không còn rừng
Ta đào mộ huyệt chôn hờn tủi
Nước mắt tiền nhân dòng dòng tuôn
Giẫm chân lên cát cát sùi sụt

Ta bước mà đau hạt cát bầm
Vùi chân trong nước lòng tê buốt
Nghe chừng rờn rợn vết dao đâm.
Lê Văn Trung

MỘT NGÀY BÌNH YÊN

Nở đi em một mặt trời
Long lanh trong giọt lệ ngời yêu thương
Tỏa ngát lên mầu nhiệm hương
Nghìn thu rót mật tận nguồn tim reo

Thắp lên em vạn vì sao
Cho đêm tình ái chảy vào sông trăng
Cho thơ tôi tắm lệ nồng
Cho hồn tôi tắm trong hồn cỏ cây

Rót đi em giọt tình say
Ngửa lòng tôi uống một ngày bình yên.
                           Lê Văn Trung

MỘT NGÀY BUỒN QUÁ ĐỖI

Lòng buồn quá em nở giùm tôi với
Tường vi ơi, đại đóa cúc ươm vàng
Xin nở với lòng tôi đang mùa vội
Đêm chưa tàn thao thiết nụ quỳnh hương

Lòng buồn quá xin chảy cùng tôi với
Dòng sông ơi và suối và khe rừng
Chảy róc rách vào lòng em mở hội
Đêm chưa tàn lá rụng giữa mùa trăng

Lòng buồn quá xin hót giùm tôi với
Lời nỉ non con dế nhỏ ven đường
Lời của gió thổi mềm miền sương gội
Đêm chưa tàn tóc rối mộng trầm hương

Lòng buồn quá xin bay cùng tôi với
Mây ngang trời chìm áo lụa vàng phai
Bay dịu dàng qua lòng tôi diệu vợi
Đêm chưa tàn chưa cạn một hồn say

Lòng buồn quá, ôi một ngày buồn quá
Lòng hoang vu bờ bãi tiếp hoang vu
Ôi tình em là một dòng sông lạ
Vỗ vào tôi sóng mỏi cuối chân cầu.
                          Lê Văn Trung

MỘT TÔI GIỮA ĐẤT TRỜI

Mình tôi với những con đường
Quanh co trong cõi vô thường nhân gian
Buồn rơi giọt nắng khô tàn
Lá mùa quên lãng rụng vàng giấc mơ

Buồn trong tôi những sợi mưa
Tự nguồn thiên cổ về chưa hết sầu
Réo gì lời thiết tha đau
Đường tôi gãy những nhịp cầu trần gian

Nhớ gì mà sương chưa tan
Còn che kín cõi tình dang dỡ tình
Một tôi trời đất rộng thênh
Quanh co đường quạnh buồn tênh phận mình.
                          Lê Văn Trung

MỘT TRANG TÌNH HUYỀN THOẠI

Trăm năm cô vẫn là cô bé
Một thuở hoang đường trong mắt tôi
(Dẫu biết đôi khi dòng biếc lệ
Vô tình rụng xuống bóng chiều rơi)

Môi vẫn là hoa còn ngậm hương
Tóc rối vào mây một chút buồn
(Đâu biết đôi khi bờ vai nhỏ
Thương lá vàng tôi rụng ngỡ ngàng

Đâu biết áo chiều xưa trắng xóa
Bay hoài trong những giấc mơ hoa
Đâu biết đôi khi dòng trăm ngả
Thơ buồn mơ mãi bến sông xa )

Trăm năm cô mãi là cô bé
Đâu thấy thu tôi rắc lá vàng
Đâu thấy sương tôi mềm cơn mộng
Vừa rơi vừa bay vừa lang thang.
                               Lê Văn Trung

MƯA

Mưa đồi Tây ướt tóc người
Áo hay sương mỏng bên trời vàng thu
Có con chim lạ bay từ
Thiên thu về gọi sa mù đồi trăng

Mưa đồi trăng! Mưa đồi trăng!
Miền HIU QUẠNH với CÕI IM LẶNG người
Mưa còn rơi! Mưa còn rơi!
Là tôi giọt lệ trên môi rượu nồng

Mưa đồi KHÔNG ướt lòng KHÔNG
Người từ IM LẶNG về hong tóc buồn
Mưa trăm năm mưa nghìn năm
Mưa từ thiên cổ lạnh căm cõi người.
                            Lê Văn Trung

MƯA

Tôi ở nơi này mưa rất lạ
Tôi ở nơi này mưa rất buồn
Mưa chảy lênh lang như dòng lệ
Mưa rơi tình tang như tiếng đàn

Tôi ở nơi này mưa buổi chiều
Mưa chìm theo đêm mưa chiêm bao
Mưa che khuất một vành trăng khuyết
Mưa rụng buồn tênh những giọt sầu

Ở đây trời mưa không ngủ được
Tôi che trời mưa bằng nỗi buồn
Tôi đi trong mưa bằng tiếng hát
Tôi tan theo mưa lời than van

Mưa ở đây hay mưa phương người
Mà sao lòng tôi mưa khôn nguôi
Môi tê uống lạnh dòng mưa lạ
Bỗng nhớ mênh mang mắt lệ ngời.
                                 Lê Văn Trung

MÙA CẠN
Lòng hoang vu tình như bãi cạn
Ta con còng khổ bò quẩn quanh
Vắt kiệt đời xanh đau mùa hạn
Gió cháy cồn lau cúi rạp mình

Nắng sém ghềnh run nghe đá vỡ
Cây trơ cành úa quặn khô mầm
Khói cuộn cuồng phong trời hấp hối
Lửa đốt hờn căm đất nát bầm

Ta ném đời ta như hòn sỏi
Lóc cóc khua hoài một cõi mê
Ta ném đời ta viên ngói vỡ
Mặt đời lếch thếch trượt lia thia

Ta búng đời ta mẩu thuốc tàn
Tình bay màu khói lụn tro than
Đành dối lừa nhau cơn say ảo
Ta buồn như kẻ vừa cư tang

Ta nhặt đớn đau  từng sợi tóc
Cơ hồ như sợi máu tàn phai
Ta nén vào tim từng tiếng nấc
Giọt máu nào rơi tiếng thở dài

Đời lăn đau xác thịt khô gầy
Đời mộng du suốt cuộc lưu đày
Ai gióng vội hồi chuông báo tử
Tình xanh chết yểu từ trong thai

Nằm nghe gió hú rên mùa cạn
Năm tháng đui mù lấp bãi khuya
Vì sao rụng tắt mù phương hướng
Thiên thu lệ cháy mộng tan lìa

Vung tay vạch một đường sinh tử
Dẫu chết bên này hay bên kia
Ta ngồi đọc hết trang cuồng sử
Máu biển xương rừng khóc mộ bia.
                              Lê Văn Trung

No comments:

Post a Comment

Những bài thơ về Mẹ

LỜI RU Đôi khi nhớ đến se lòng Một lời ru thuở còn nằm trong nôi Bây giờ Mẹ của con ơi Mẹ là riêng một cõi trời lòng con Mẹ ...