Thursday, November 28, 2019

Vần M 3

Mưa Chiều Tháng Bảy – Mùa Chớm Đông Rồi, Ơi Mùa Đông - Mưa Miền Đông - Mưa Muộn – Mưa Qui Nhơn – Mùa Thu Hoang Đường – Mùa Thu Ơi Mùa Thu! - Mùa Thu Trong Cơn Mơ – Mưa Trong Tôi – Mưa Trong Vườn Chiêm Bao - Mùa Vội – Mùa xuân em về - Mùi Hương Chiêm Bao - 12 bài lục bát - Muối mặn gừng cay (2 bàì)

MƯA CHIỀU THÁNG BẢY

Cơn mưa vội, lướt qua chiều tháng bảy
Quán không tên, bàn ghế nhớ hơi người
Tôi ngồi xuống, một mình thôi, khẻ gọi
Ai qua đường, không ngoái lại, nhìn tôi

"Cho tôi xin một ly vừa đủ ấm
Cô hàng ơi, đôi mắt ướt, xa xôi
Cô thấy gì trong dòng mưa lướt chậm
Chảy về đâu mà lạnh cả một phương người

"Cho tôi xin, hơi thở chiều tan nhẹ
Cho nỗi buồn tan nhẹ giữa lòng nhau
Cô có thấy hạt mưa chiều tháng bảy
Người ta bảo thầm ôi tháng bảy mưa Ngâu

"Cho tôi xin sợi tóc chiều mưa gội
Trói lòng tôi trong góc quán buồn tênh
Cô có nghe tiếng mùa xanh réo gọi
Con thuyền nào lạc mất bến trăm năm"

Cơn mưa vội, như tình em rất vội
Mưa ngày xưa không đủ ướt đôi lòng
Nên vạn kiếp những chiều mưa tháng bảy
Mưa của đất trời ướt cả cõi mênh mông.
                              Lê Văn Trung

MÙA CHỚM ĐÔNG RỒI, ƠI MÙA ĐÔNG

Mùa chớm đông rồi em có hay
Trời đang sương và lòng đang mây
Gió nghìn phương lạnh về phương ấy
Tình nghìn phương buồn một phương này

Em qua đêm phố tình xưa cũ
Xin tóc suông mềm vai nhớ nhung
Áo hoa xin ấm lời yêu dấu
Tay ngoan xin biếc từng ngón thon

Em qua đêm phố tình nhân cũ
Khăn nồng hương ấm từng câu thơ
Như buổi hồng hoa môi thiếu nữ
Còn thơm như lệ của mong chờ

Trời chớm đông, lòng cũng chớm đông
Nhuốm giùm ngọn lửa ấm hoàng hôn
Tôi ướp tình tôi thành rượu ngọt
Tôi ươm tình tôi cho nắng vàng

Em có còn qua phố mùa đông
Thấy chăng một xác là thu buồn
Thấy chăng hồn của bài thơ cũ
Bay giữa mùa đông Ơi mùa đông!
                       Lê Văn Trung

MƯA MIỀN ĐÔNG

Giọt mưa như cũng nhớ người
Cứ rơi rất nhẹ vào tôi nỗi buồn
Ôi những cơn mưa Miền Đông
Nhớ ai mà ướt cả lòng nhân gian

Nhớ ai mà mưa than van
Làm rơi chiếc lá rụng vàng trong mơ
Ôi Miền Đông những cơn mưa
Nhớ ai mà chảy tràn bờ chiêm bao

Gọi ai mà thét mà gào
Đổ nghiêng cả một niềm đau xuống chiều
Rơi về đâu cõi quạnh hiu
Giọt nào vàng rụng tàn theo lệ người.
                             Lê Văn Trung

MƯA MUỘN

Chiều quạnh quẽ tôi về cơn mưa muộn
Chiều nhớ em ướt cả giấc mơ buồn
Mưa tháng sáu mưa rơi hoài vô vọng
Như tình em vời vợi giữa mênh mông

Tôi vớt câu thơ ướt mềm da lụa
Em vào thu? Hay chớm hạ? Sang đông?
Tôi thả câu thơ theo dòng trăng úa
Chảy về phương em chảy mãi không cùng.
                                   Lê Văn Trung

MƯA QUI NHƠN

Mưa trên môi người như giọt lệ
Mưa trên tóc người như sương phai
Chiều Qui Nhơn mưa như chuyện kể
Mưa hoang đường lụa chảy trên vai

Tôi uống trăm dòng mưa nhớ nhung
Tôi tắm trong dòng mưa ngát hương
Em như cơn gió nghìn phương mộng
Chảy thiết tha trong rượu ướp nồng

Qui Nhơn tàn thu hay vàng đông
Lời mưa như nhạc réo trong hồn
Em rót vào thơ nguồn vi diệu
Em nhuốm tình tôi ngọn lửa hồng

Mưa ru tình trầm lên vai hương
Mưa thơm tóc chiều mưa Qui Nhơn
Tôi đưa người về mưa rất nhẹ
Mà sao lòng tôi mưa mênh mông.
                        Lê Văn Trung

MÙA THU HOANG ĐƯỜNG

Hình như mùa thu chưa trở về
Hình như người còn xa, rất xa
Tiếng còi tàu vọng từ thiên cổ
Nghìn đời chưa đến một sân ga

Hình như mùa thu chưa trở lại
Và người chìm khuất như cơn mơ
Cánh chim mùa cũ chừng bay mỏi
Đậu xuống hồn tôi chết sững sờ

Có lẽ hoa vàng chưa tỏa hương
Có lẽ đêm quỳnh chưa ngậm sương
Cho nên thu vẫn chìm trong mộng
Cho nên thu vẫn còn hoang đường

Có lẽ em là thu! Phải không?
Có lẽ em là hoa chưa vàng
Hình như hương nhụy chìm quên lãng
Tình chưa hàm tiếu mùa ái ân

Cứ ngỡ rằng thu, thu đã về
Đâu ngỡ rằng em xa, quá xa
Cho nên tiếng hú từ thiên cổ
Con tàu vô định một sân ga.
               Lê Văn Trung

MÙA THU ƠI MÙA THU!

Lòng chưa nhạt màu thu
Tình đã vàng tháng chín
Áo hồng xưa về đâu
Mưa chiều tôi quạnh vắng

Lòng chưa phai sắc thu
Tình đã mù sương trắng
Lời ru ai bời bời
Tan chìm trong tịch lặng

Mùa thu ơi! Tình thu!
Về đâu không hò hẹn
Về đâu? Trôi về đâu?
Những con thuyền không bến

Em ru gì trong gió
Em hát gì trong mưa
Cho đêm chùng nỗi nhớ
Cho úa vàng cơn mơ

Mùa thu ơi! Tình thu!
Mùa đi không trở lại
Tình em như chiêm bao
Trong hồn tôi mưa bão.
               Lê Văn Trung

MÙA THU TRONG CƠN MƠ

Đừng vàng quá và đừng xanh quá đổi
Tình thu ơi dìu dịu những gam màu
Cho tôi trải hồn thơ lên áo lụa
Cho tôi chìm trong mắt lệ chiêm bao

Xin là lá hãy rơi mềm trên tóc
Xin là hoa thắm ngọt trái môi tình
Xin là gió hãy ôm tròn tay ngọc
Xin là mây từng bước nhẹ nhung êm

Đừng quá mỏng hồn thu ơi ảo mộng
Đừng lênh đênh, đừng diệu vợi vô cùng
Xin vừa đủ cho tôi nhìn thấy bóng
Cho tôi nhìn thấu suốt cõi mênh mông

Hãy lấp lánh như màu sương lấp lánh
Như hồn tôi lấp lánh một màu thu
Đừng xa quá trên đường chiều im vắng
Đừng gần hơn tình mọng trái thương đau

Mùa thu ơi sao vẫn còn quay quắt
Cuối phương người buồn đợi bước tình vui
Cho tôi gửi giọt mưa tình tháng sáu
Còn long lanh ngấn lệ thuở yêu người.
                                        
                                      Lê Văn Trung
MƯA TRONG TÔI
Em ơi chiều mỏng mềm như thơ
Xin trải tình lên cỏ hẹn hò
Xin tỏa mùi hương hồn nguyệt nở
Xin ướp nồng men tình thơm tho
Chếnh choáng như chiều quay quắt say
Như chiều ôm chặt sợ chiều lay
Tôi mơ thấy mắt chiều mưa ướt
Tôi mơ thấy tóc chiều đang bay
Em có bao giờ thu biếc xanh
Đường khuya vàng phố, phố không đèn
Bàn chân ướm nhẹ vào cơn mộng
Để lại vô cùng những nhớ quên
Em ơi chiều mỏng mềm như im
Mưa ngủ hiền ngoan tóc lụa huyền
Em chải trăm dòng mưa diệu ảo
Mưa hồng mưa ngọc mưa trinh nguyên
Em có bao giờ chiều chưa vơi
Tình có bao giờ chìm trên môi
Mưa ơi xin ướt vòng tay lụa
Em ơi xin là mưa trong tôi.
           Lê Văn Trung

MƯA TRONG VƯỜN CHIÊM BAO

Mưa vườn tôi mỏng quá
Nhẹ như chiều đang rơi
Như em về giữa mộng
Mưa mềm thơm đôi môi

Mưa lay vàng trên lá
Mưa ôm choàng áo hoa
Mưa nhiệm mầu một đóa
Trên da chiều em qua

Mưa vườn tôi mỏng quá
Em về như chiêm bao
Bàn chân mưa ngà ngọc
Từng bước tình xôn xao

Em qua chiều mưa nhẹ
Tôi mưa hoài trong mơ
Ngàn năm sau còn đó
Giọt mưa tình trong thơ.
              Lê Văn Trung

MÙA VỘI
Mùa vội theo hoa về trước ngõ
Còn ươm mà mượt sắc tình xanh
Hương gió thu xưa trông vòi vỏi
Áo người về nhuộm nắng vàng hanh
Lòng chưa thu mà vàng câu thơ
Tình chưa thu mà chùng cơn mơ
Sương chìm trong mắt mùa thu cũ
Giọt lệ còn vương khúc nhị hồ
Mây vội ôm chiều phơi trên tóc
Sợi tóc nào bay rối cả chiều
Hay sóng xôn xao hồ lệ ngọc
Hay lời nhung lụa chảy như mây
Mùa vội, hay lòng tôi quá vội
Vàng hoa ơi! Vàng quá! Buổi xa người
Cho tôi nở cùng hoa vàng rười rượi
Hương thời gian còn mọng chín trong tôi.
                                Lê Văn Trung

MÙA XUÂN EM VỀ

bất chợt em về đêm tháng chạp
lòng tôi buổi ấy cũng giao thừa
thánh thót gót tình khua phím nhạc
lòng tôi rộn rã ngợp hương xưa

ai biết vì đâu hoa cúc nở
lòng tôi như cũng vừa mãn khai
ôi da thịt ấy lừng hương mật
môi chưa kề ly tình đã say

bất chợt em về nhan sắc lạ
con dế giật mình gáy dưới sương
vì sao nào rụng vui trên lá
cả đất trời như xao xuyến rung

rất đổi tình cờ không hẹn trước
em về đậu giữa giấc mơ tôi
mùa xuân có lẽ từ lâu lắm
đã chảy vào trong máu thịt người.

Lê Văn Trung

MÙI HƯƠNG CHIÊM BAO
Tôi còn đây phấn hương người
Thơm như da thịt đất trời vừa thu
Mắt chìm đuối cả câu thơ
Hồn tôi chiếc lá rụng bờ mi cong
Tôi còn đây sương Vườn Hồng
Tóc người rối cả nỗi buồn ngày xanh
Bàn tay thơm quá nụ tình
Xin đan từng sợi nhớ quên ngọt ngào
Ôi hương xưa mùi chiêm bao
Còn nguyên từ thuở ban đầu tìm nhau.
                                 Lê Văn Trung

MƯỜI HAI BÀI LỤC BÁT

1.
Xa nhau nhỡ một câu chào
mai sau ta biết tìm đâu phương người
chút hương đọng lại bên đời
vàng phai bóng nguyệt tận trời u mê

2.
Hồn tôi là bến sông chiều
miên man sóng vỗ buồn neo cuối bờ
bóng người bãi quạnh hoang sơ
lời trăm năm có bao giờ phôi phai?

3.
Em là bích em là nga
em là nguyệt từ ngày xa trở về
trăm năm huyệt mộ tàn phai
dấu trầm hương lạnh sầu lay hồn người
che giùm kín mộ đời tôi
hỡi lòng thiếu nữ góc trời thanh xuân
em là nhụy em là hương
em là ngọc em là tuyết sương lệ hồng
là trăng sao cõi vô cùng
về đây mở hội dưới lòng mộ sâu
tôi đang tụng nhịp kinh sầu
gọi tình thiên cổ gởi vào thiên thu

4.
Sao em không hẹn hò tôi
mùa xuân vừa hát trên đồi thu xưa
linh hồn tôi những sợi mưa
vừa se se lạnh vừa lưa thưa buồn
trăm năm giữa cõi vô cùng
xin ru em ngủ trong hồn cỏ cây
sao em không hẹn hò ai
tôi làm con dế gáy hoài tình xa
tôi ru em kể như là
ru đời tôi nhẹ trôi qua bãi chiều
ru tình dìu dặt chiêm bao
ru ngàn năm chin trái sầu à ơi

5.
Ngày xa ngày đã xa rồi
lòng tôi mây trắng cuối trời còn bay
em giờ bãi vắng sông dài
tình trăm năm có rót đầy ly không?
mây tôi một cõi bềnh bồng
ngàn năm bạc trắng mấy dòng bể dâu
tấm lòng em có xưa sau
xin đem tóc bạc tạ màu thanh xuân (*)

 (*) Ý thơ Nguyễn Tịnh Đông

6.
Mười năm rồi hai mươi năm
tấm lòng thiên cổ lạnh căm cổ thành
đìu hiu cỏ úa mộ vàng
hồn oan ai bụi tro tàn về đâu?

7.
Hẹn mười năm chờ mười năm
phương tôi giờ cũng mù tăm cõi người
là muôn vạn dặm trùng khơi
tôi tìm tôi tôi tìm người về đâu?
hẹn nghìn xưa chờ nghìn sau
lạc nhau từ thuở lạnh bờ tử sinh
đìu hiu mấy nhánh lục bình
dòng xuôi dòng ngược lênh đênh phận người

8.
Không là gió không là sương
mà em quấn quýt dặm trường tình tôi
tôi nghe lạnh mắt môi người
tôi nghe ướt tóc rối bời chiều đông
không là biển không là sông
mà sao con sóng bềnh bồng thuyền tôi
và như rất nhẹ nhàng trôi
đưa tôi vào cõi đất trời vô biên

9.
Rồi em cạn giọt rượu người
áo vàng thu sắc hương đời phôi phai
lòng hoang vu lạnh đêm dài
có nghe thương tiếc bóng ngày trôi qua
có nghe lòng nhẹ xót xa
tình trăm năm thoảng như là mây bay

10.
Tôi soi tôi dưới đáy hồ
không thấy tôi chỉ thấy mờ mịt sương
tôi tìm tôi vạn nẻo đường
không gặp tôi gặp tượng buồn trăm năm
bãi khuya lạnh một chỗ nằm
nghe lao xao tiếng đời thăm thẳm về
tôi nghe tôi giữa cơn mê
vực đời tôi đã cận kề tử sinh

11.
Cho tôi vui với, cuộc đời!
hồn tôi mở cửa gọi người trần gian
cho tôi tình ái mê hoan
máu tôi đỏ thắm chảy ngàn nguồn thơ
cho tôi môi mắt dại khờ
vườn tôi nắng hạn đã khô cháy lòng
cho tôi một chút son hồng
một chút hương một chút nồng nàn say
cho tôi vui với, một ngày
trăm năm tôi trọn đêm dài bão giông
rồi trong suốt cuộc tình buồn
tôi xin tạ hết tấm lòng cỏ cây
bốn phương bãi rộng sông dài
đời vui có vẹn một ngày không em?

12.
Ba mươi năm sống bên người
những hân hoan cũ những bùi ngùi xưa
xin đem tạc tượng vào thơ
gởi trăm năm lại bên bờ tử sinh

ba mươi năm những gập ghềnh
dẫu sâu nặng dẫu lãng quên cũng đành
tôi về giữa bãi bờ xanh
chép thơ vi diệu tạ tình thiên thu

ba mươi năm những mịt mù
những vây hãm những ngục tù trần gian
gởi xương máu lại bên ngàn
tôi về như kẻ ngụy hàng oan khiên

ba mươi năm tôi và em
đã cho đã nhận đã đền tạ ơn
phân ly là lẽ vuông tròn
ra đi là cuộc quay vòng tử sinh
                  Lê Văn Trung

MUỐI MẶN GỪNG CAY

mong trăm năm sống một ngày
một ngày xin sống được vài phút giây
là ta đã thật đủ đầy 
với em dưới cõi trời này cho nhau
sớm hôm từng sợi cơ cầu
buộc vào nhau những bể dâu ngọt ngào
vị ngọt ngào của thương đau
nỗi thương đau của nông sâu nhạt nồng
của phôi phai của thắm hồng
của nguồn hoan lạc của lòng quạnh hiu
của nắng xế của mưa chiều
ta cho qua hết núi đèo đời ta
trăm năm tìm bóng quê nhà
dừng chân lưu lạc bóng tà huy phai
ta mong chỉ có một ngày
với em muối mặn gừng cay ấm lòng.

Lê VănTrung (Cát bụi phận người)

MUỐI MẶN GỪNG CAY

Khi muối đời nhau chưa đủ mặn
Tình nhau chưa ấm để gừng cay
Lòng mới giêng hai chiều đã tận
Thì tiếc gì nhau mà đắng cay?
Lê văn Trung

No comments:

Post a Comment

Những bài thơ về Mẹ

LỜI RU Đôi khi nhớ đến se lòng Một lời ru thuở còn nằm trong nôi Bây giờ Mẹ của con ơi Mẹ là riêng một cõi trời lòng con Mẹ ...