Thursday, November 28, 2019

Vần N 4

Những Dặm Chiều Xa - Những điều chưa nghĩ tới - Những Đoản Khúc Rời – Những Đoản Khúc Rời -  Những Dòng Sông Tôi Và Em - Những mảnh vụn rời - Niềm Vui Nỗi Nhớ Ngậm Ngùi - Níu Gọi Một Mùa Thu - Nỗi buồn – Nỗi Buồn Bỏ Quên - Nỗi Buồn Mùa Đông – Nỗi Buồn Phương Bối – Nổi Chìm Dâu Biển Một Câu Thơ – Nỗi đau - Nỗi Niềm (2 bài) - Nỗi Niềm Du Tử - Nỗi Niềm Thiên Cổ Thoáng Mây Bay – Nỗi Niềm Trần Gian - Nỗi sợ - Nụ Đời Thơm Ngát Một Câu Thơ


NHỮNG DẶM CHIỀU XA

Ta ngồi lại bên dốc đời hiu quạnh
Chờ người về
Tình đã chớm trăm năm
Nỗi đợi chờ trắng xóa cuộc phù vân
Lòng chưa thắm đã hạ huyền trăng khuyết
Ta vẫn ngồi đây đời đời kiếp kiếp
Phương người xa hun hút những dặm chiều
Người có về theo một thoáng mây bay
Mà tóc vướng vào thơ từng sợi mỏng
Mà mắt nhuộm vào thơ lời ước nguyện
Trăm năm trôi như một giấc mơ buồn
Ta ngồi nghe bên sườn dốc hoàng hôn
Tiếng gió hú gọi nghìn thu mê hoặc
Tiếng gió hú gọi tình thu chìm khuất
Đã rụng vàng từ độ mắt giăng sương
Ta ngồi đây mà réo gọi nghìn phương
Chiều đã xuống
Bên dốc đời
Chiều xuống
Những dặm chiều
Hun hút
Dặm chiều xa.

Lê Văn Trung
28.06.20

NHỮNG ĐIỀU CHƯA NGHĨ TỚI

khi gặp Duy ở đám cưới con trai Đynh Trầm Ca
không nghĩ đó là cuộc hội ngộ sau cùng
nên chưa nói lời vĩnh biệt
nên chưa hỏi ngày mai về đâu
nên chưa gửi lời chúc phúc bình an
nên chẳng hỏi ngày mai thế nào
chúng ta vô tình chúng ta dửng dưng
cái bắt tay bình thường
ánh mắt nhìn bình thường
cái mỉm cười bình thường
giống như cuộc sống vẫn bình thường
không ai biết dưới cái lớp váng bình thường
ẩn chứa điều gì
không ai biết đằng sau cái vỏ xác thịt của đời người
ẩn núp cái bóng của sự hủy diệt
lúc bắt tay Duy lúc nói lời chào bình thường
rồi ra về
bỏ lại bàn ghế trống trơn
mỗi người một nẻo
không ai nhìn thấy ai đi về đâu
không ai nghĩ về ai ngày mai thế nào
chúng ta bị cuốn vào những điều phi lý cần thiết và không cần thiết
để rồi chưa kịp mong có một lần gặp lại
thì Duy đã bỏ đi
mãi mãi.
Lê Văn Trung

NHỮNG ĐOẢN KHÚC RỜI



28
(Nhân ngày trở về mặt đất)
Có một ngày người đã được sinh ra
Chân chạm đất và bắt tay mặt trời
Sững sờ với tình yêu
Mỉm cười cùng tuyệt vọng
Và bất chợt như con thuyền ngược sóng
Đi một đời chưa hết nỗi hoang mang
Và có một ngày người đã được sinh ra
Như viên đạn bắn xuyên lòng vũ trụ
Cơn địa chấn trên ngực người thiếu nữ
Nỗi đớn đau mềm vàng lụa áo thi ca
Mặt đất muộn phiền
Và những cánh hoa
Chưa kịp nở sao tàn phai quá vội
Người đến như chiều
Về như đêm tối
Ở lại cùng vô tận cõi hoang vu
Người đã được sinh ra hay chỉ bất chợt quay về
Và thảng thốt thấy mình như khách lạ
Mặt đất nào một thuở bỏ ra đi
Cõi đời nào chìm khuất những cơn mơ
Có đôi mắt của nghìn thu diệu vợi

Người trở về
Hay nối tiếp cuộc phân ly
Sững sốt với tình yêu
Mỉm cười cùng tuyệt vọng.
Sài Gòn 30.03.2017 - Lê Văn Trung 



29
Thôi đừng mưa nữa ơi chiều
Đừng làm ướt cả cánh diều tuổi thơ
Đừng làm ướt nhòe cơn mơ
Đừng rơi lạnh buốt đôi bờ vai ngoan
Đừng giăng giăng đừng miên man
Đừng chiều trong mắt úa hoàng hôn tôi
Thôi đừng giọt, thôi đừng rơi
Đừng gieo tí tách buồn ơi là buồn
Đừng cuồn cuộn, đừng tuôn tuôn
Để bàn chân chạm qua hồn lặng im
Thôi đừng mưa nữa ơi tình
Mưa xa xăm, mưa dặm nghìn buồn tênh
Từng sợi nhớ nối sợi quên
Và thơ cũng chảy lênh đênh theo người


Thôi đừng mưa nữa mưa ơi
Hồn tôi hòa giọt lệ trời về đâu?


44
Ta thèm khát mở toang bờ bến la
Cửa tồn sinh em nỡ khép sao đành
Ngày sắp tắt bóng chiều rơi hối hã
Đừng vội vàng khâm liệm cõi tình xanh.

45
Lòng bỗng dưng như gió giao mùa
Tình vừa chớm lạnh vừa giăng mưa
Lá của mùa xưa vàng quá đổi
Chưa đành rụng xuống giữa cơn mơ.
SG. 10. 04. 17


45
Lòng bỗng dưng như gió giao mùa
Tình vừa chớm lạnh vừa giăng mưa
Lá của mùa xưa vàng quá đổi
Chưa đành rụng xuống giữa cơn mơ.
SG. 10. 04. 17

46
Kính viếng thi sĩ  Hoài Khanh
Đi là tiếp những chặng đường sinh tử
Là trở về hội ngộ dưới trăng sao
Nơi cát bụi cũng vàng lên rực rỡ
Là thiên thu run rẫy mộng ban đầu

Đi là mở những khung trời đã khép
Là rạng ngời cháy rực bóng hư vô
Là đối mặt với lũy thành hủy diệt
Cho trần gian lồng lộng một hồn thơ.


47
Tôi thấy người như một giọt sương
Tôi uống người như ly rượu hồng
Giọt sương huyền hoặc từ đôi mắt
Ly rượu thơm từ đôi môi ngon
Tình không phai men tình say hương
Cơn mơ trần gian sao hoang đường
Ai đem nhuộm cả vào đôi mắt
Màu của thiên thu của vạn trùng
Hay người là hoa đêm dạ lan
Hay người là sen mùa hạ vàng
Ngàn năm tóc rối bời cơn mộng
Còn đây nguyên sơ màu thanh tân

Và người như là dòng suối trăng
Tình người thơm như đêm nguyệt hồng
Tôi kết thơ nghìn con thuyền mộng
Tôi xuôi theo dòng người mênh mông.

52
Có những sớm mai ngồi một mình
Ta nghe trong trời đất lặng thinh
Có bàn chân chạm vào trong gió
Có mùi hương tỏa vào nhớ quên

Hình như tóc rối vàng sân trường
Ta thấy mắt ai mù mưa sương
Và bóng ai qua vườn xanh cũ
Bé bỏng trinh nguyên một đóa hồng

Ta đã ngồi đây năm mươi năm
Ta đã chờ đây nghìn đêm rằm
Trời ơi mỏng quá hồn nhung lụa
Trời ơi nôn nao tình nguyệt cầm

Em về một sớm thu vừa biếc
Ta ngồi chờ nghe mùa hạ vàng
Ai rót mật ngời vào trong mắt
Ai uống lệ ngời lên môi ngoan

Năm mươi năm ta ngồi một mình
Năm mươi năm trời đất lặng thinh
Có đợi chờ không mà quay quắt
Mà sao lồng lộng gió mông mênh.

53
Tôi mãi đi như sẽ chẳng bao giờ
Phải dừng lại bên bờ tuyệt vọng
Dẫu rất mong manh tình em như sương mỏng
Như mây phai mờ mịt mấy phương người

Như chiều vàng, vàng úa bóng chiều rơi
Như sông lụa đã hanh chìm bãi vắng
Tôi mãi đi dù gập ghềnh lận đận
Dù máu xương mòn mỏi, dù rách vá tả tơi

Dù "em vẫn đi bên cạnh cuộc đời"
"Dù nước mắt có dăm lần chảy ngược
Dù nước mắt đã tím bầm gan ruột
Em nén chìm để giấu một niềm đau

Tôi mãi đi như sẽ chẳng bao giờ
Phải dừng lại bên bờ tuyệt vọng
Để hiểu được đâu là chân dung cuộc sống
Đã vẽ nên từ những nghiệt ngã đời người

Đã vẽ nên từ những đau xót ngậm ngùi
Chân vẫn bước dù bao lần vấp ngã
Máu vẫn sôi dù dòng chia trăm nhánh lạ
Tôi đi về ánh sáng trái tim em
Tận vô cùng thăm thẳm cuối trời đêm
Ôi ánh sáng nhiệm mầu của tình yêu vĩnh cửu.

54
Thế nào rồi em cũng trở về nơi cõi riêng của em
Trong căn phòng với bốn bức tường khép kín
Em nhốt hạnh phúc mình với nỗi hân hoan không thể tan lìa không thể sẻ chia
Ôi hạnh phúc đơn sơ thế mà tôi không thể
Ôi niềm vui đơn sơ thế mà tôi không có
Cửa vẫn khép hờ nhưng không bao giờ mở
Để em nhìn ra khoảng trời im vắng ngoài kia
Để em nhìn ra những kỹ niệm hơn bốn mươi năm lặng lẽ đi, về

Và những câu thơ tôi ướt mềm cơn mưa mùa đông
Và cả hồn tôi lơ lững giữa vô cùng
Không thể đậu trên một nhành xanh cũ
Những cánh hoa ngày xưa bây giờ tàn rũ
Em có bao giờ tưởng nhớ một mùi hương?
Em có bao giờ qua vườn cũ xưa không?
Nơi nước mắt đã nhòe trong ký ức
Nơi linh hồn em đã một lần thổn thức
Mối tình đầu không thể gọi tên nhau
Em có bao giờ?
Không!
Em đã lãng quên trong mịt mù nỗi nhớ
Và trong căn phòng em phong kín cả lòng xưa
Em cất giữ niềm vui riêng như cõi đời này vẫn vậy
Của riêng em và với một người
Tôi trọn đời hun hút giữa mù khơi.
                              Lê Văn Trung

 NHỮNG ĐOẢN KHÚC RỜI
Nhung Lê phổ với tựa đề NHƯ LỜI CỦA KHÓI SƯƠNG.

Lòng đôi khi buồn hơn giấc mơ
Tình đôi khi vàng như lá khô
Áo ai vàng quá! Vàng thu quá!
Mắt ai buồn ơi! Buồn như thơ

Mùa chớm phai, tình đi không về
Chiều hoang vu qua hồn heo may
Tôi đốt lá chiều hong nỗi nhớ
Sợi khói còn vương trên bàn tay

Ai hát ngoài kia lời kinh buồn
Hiu hắt như lời của khói sương
Người bỏ người đi đành đoạn quá
Tình bỏ tình đi không xót thương

Lòng đôi khi buồn cung nhị hồ
Tình đôi khi chùng câu nam ai
Thuyền đi đau buốt từng con sóng
Người đi đau buốt hồn trăng xưa

Đường người đi, đường qua mấy sông
Chiều người đi, chiều trôi mấy dòng
Thấy chăng trên xác bài thơ cũ
Đọng giữa tang thương giọt máu hồng.
                                 Lê Văn Trung

NHỮNG ĐOẢN KHÚC RỜI

Người gom hết gió ươm thành bão
Thối suốt tình tôi những trận cuồng
Bão xoáy trăm năm vùng hư ảo
Cho mờ cho khuất cõi hư không

Rừng tôi cũng xác xơ từ ấy
Ghềnh đá trơ buồn những vết rêu
Có con chim lạ từ thiên cổ
Trước nỗi điêu tàn rụng tiếng kêu

Có người khách lạ từ phương lạ
Nhặt tiếng kêu buồn máu đỏ tươi
Và thơ từ đó vàng như lá
Nhuộm cả không gian nỗi nhớ người

Gió bão réo hoài cơn mộng dữ
Sông tôi vỡ sóng xót thương bờ
Thương hải chập chùng thương tiếp hải
Nát nhàu cùng tận những cơn mơ

Có người khách lạ từ phương lạ
Nhặt những cơn mơ giạt cuối ghềnh
Bỗng thấy bóng mình hiu quạnh quá
Vật vờ trôi giữa những lênh đênh.

Lê Văn Trung


NHỮNG DÒNG SÔNG TÔI VÀ EM

Dòng sông nào chảy qua tôi
Là dòng sông chảy ngậm ngùi trong thơ
Bóng tôi và bóng con đò
Bóng trăng lạnh phía mịt mờ bóng chim

Dòng sông nào chảy qua em
Là dòng sông của nhớ quên chập chùng
Bóng em và bóng mây buồn
Cứ trôi phiền muộn qua hồn sông trôi

Những dòng sông chảy qua tôi
Chở vào ảo vọng qua đời tàn phai
Hoang vu lau sậy hao gầy
Có nghe sóng gọi bên này bờ quên

Những dòng sông chảy qua em
Chở vào bèo bọt nổi chìm đời nhau

Sông ơi sông chảy về đâu
Mà chưa qua hết bể dâu cuộc tình
                            Lê Văn Trung

NHỮNG MẢNH VỤN RỜI

1/ Quanh đi quẩn lại thế mà
Bốn mươi năm ngậm ngùi qua lạnh lùng.

2/ Đầu hai thứ tóc trắng đen
Sợi buồn rụng xuống chưa yên phận người.

3/ Chuyến xe cuối một mình tôi
Ngang qua trạm vắng không người nhìn theo.

4/ Sương em lạnh một bờ tôi
Sông tôi lạnh một dòng xuôi muộn phiền.

5/ Một hôm lạc đến Đại Lào
Lá vàng Phương Bối năm nào còn bay
Đưa tay vin cội thông gầy
Hồn Du Sĩ đã cuối ngày trần gian

Lê Văn Trung
(Tháng 5 với H.Lộc, HĐ Thao, Văn Bá)
 
NIỀM VUI NỖI NHỚ NGẬM NGÙI

Có đôi khi lòng cũng chợt vui
Chợt nôn nao nhớ cả đất trời
Nhớ ly rượu cháy nồng cơn mộng
Nhớ người đã phụ cuộc tình tôi

Lòng đôi khi nhớ cả nỗi buồn
Nhớ người xỏa tóc chiều bên sông
Nhớ đôi môi tím lời câm lặng
(Chôn lời phụ bạc chết trăm năm)

Và đôi khi lòng cũng muốn quên
Dòng máu buồn chảy ngược trong tim
Và hồn thơ rối bời như tóc
(Tóc người rối mãi cuộc tình duyên)

Lòng đôi khi muốn khép lại chiều
Thắp đời mình ngọn nến hoang liêu
Gõ mãi vào tim lời lạnh buốt
Từng hồi chuông rụng tiếng chim kêu

Và đôi khi lòng cũng chợt vui
Ta như giọt rượu cháy môi người
Và đôi khi lòng buồn quá đổi
(Trời đất nhìn ta cũng ngậm ngùi)
                      Lê Văn Trung

NÍU GỌI MỘT MÙA THU

có ai về níu mùa thu cũ
nhặt những tàn phai cuối phận người
chiếc lá đời tôi vàng mấy độ
còn vương màu nắng thuở đôi mươi
hãy đốt giùm tôi bừng lửa cháy
hãy ướm cho nồng lệ ngát hương
hãy uống như lòng nhau bỏng khát
hãy say như rượu ủ đêm hồng
có ai về khoác áo mù sương
lụa mỏng da ngời đêm dạ lan
sợi tóc nào rơi từ thơ ấu
trói cả đời nhau vào trăm năm
có ai còn gọi nhau mà ngỡ
tên của mùa thu hương sắc xưa
tên của đời nhau còn duyên nợ
tên của từng đêm mộng sững sờ
về thắp đêm hồng trăm ngọn nến
soi lấy tình thu trong mắt đen
soi bóng đời nhau - dù lỗi hẹn
mịt mù xa hút tuổi hoa niên.
Lê Văn Trung

NỖI BUỒN

Nỗi buồn tôi rụng bên hoa
Thấy trong hoa giọt lệ nhòa của ai

Hay là lệ của chiều phai
Hay là giọt nắng u hoài tàn rơi
Hay là sương trắng ngậm ngùi
Nạm vào thơ những đầy vơi cuộc tình
Hay là sợi gió tình duyên
Ru hoài nỗi nhớ niềm quên bạc lòng

Nỗi buồn tôi như dòng sông
Chảy qua em, chảy ngập ngừng, về đâu?
Qua em là những nhịp cầu
Rong rêu triền bãi nông sâu bến bờ

Nỗi buồn tôi như câu thơ
Em cầm thả xuống dòng mưa lệ chiều
Trăm năm thơ cũng úa nhàu
Mãi lênh đênh mãi trôi vào lãng quên
                         Lê Văn Trung

NỖI BUỒN BỎ QUÊN

Như những chuyến tàu mùa đông
Người bỏ quên một nỗi buồn trong tôi
Bỏ quên từ những tàn phai
Từ câu thơ úa trên tay lá vàng
Bỏ quên từ những dở dang
Từ hoang vắng nhuộm tím hoàng hôn tôi
Bỏ sợi mưa ướt vai người
Hai bờ tóc rối chảy hoài trong mơ
Bỏ quên câu đợi câu chờ
Lòng xưa rêu biếc vườn xưa ai về

Hình như những chuyến tàu khuya
Réo vào vô vọng tiếng còi mùa đông
Người bỏ quên một nỗi buồn
Trong tôi là những mênh mông cõi người.
                                      Lê Văn Trung

NỖI BUỒN MÙA ĐÔNG

Rồi gió mùa thu cũng lạnh vàng
Sương đã mờ giăng buổi chớm đông
Người quàng khăn lạnh quanh câu hát
Vạt nắng buồn như dòng lệ tàn

Rồi cũng mình tôi một bến sông
Từng con nước chảy quạnh qua lòng
Lá mùa xưa rụng vào thương nhớ
Rêu úa thềm mơ từng dấu chân

Tình đã tàn thu, tình chớm đông
Mai người về tay vịn cành sương
Tay đan sợi tóc vào quên lãng
Tay níu hoàng hôn chạm nỗi buồn.
                          Lê Văn Trung

NỖI BUỒN PHƯƠNG BỐI

Gió trăm năm thổi qua chiều
Hồn tôi chiếc lá rơi theo bóng người
Nắng tàn Phương Bối (*) chưa nguôi
Buồn trôi rất chậm bên trời Blao
Buồn leo lắt một vì sao

Buồn như tàn cuộc chiêm bao chưa về
Buồn trôi mấy dặm Tiểu Khê (**)
Bóng mây mùa cũ còn bay cuối trời
Hái giùm tôi! Hái giùm tôi!

Màu hoa buồn rũ tóc người hương phai
Tôi trăm năm cuộc đi dài
Nghe đau dặm cỏ cuối ngày phôi pha
Buồn như buồn nhớ quê nhà
Buồn như buồn tự phương xa lạnh về

Hồn tôi đọng xuống lòng khe
Lặng im trôi giữa bốn bề đìu hiu.
                        Lê Văn Trung

NỔI CHÌM DÂU BIỂN MỘT CÂU THƠ

Em tiếc thương chi mà câu hát
Vàng cả đêm tôi tiếng thở dài
Em tiếc thương chi mà xa hút
Còn về gọi mãi những phôi phai

Tình không níu được tình như mây
Xa rồi tay nhớ quá bàn tay
Từng ngón đan buồn trăm nỗi nhớ
Từng ngón thơ xưa cũng úa gầy

Em hát về ai lời dỡ dang
Em gửi về đâu mộng héo tàn
Mà nghe tiếng hát như dòng lệ
Chảy mãi vào trong những vỡ tan

Em gửi về đâu mà tiếng hát
Như lời hoài vọng giấc mơ xưa
Sông chảy về đâu mà xa hút
Nổi chìm dâu biển một câu thơ.
                           Lê Văn Trung

NỖI ĐAU

Chữ nghĩa ung thư ngôn ngữ tật nguyền
Tôi về thắp lệ khóc trần gian
Con đường thập giá dài hun hút
Là nỗi đau trong cõi địa đàng.
Lê Văn Trung

NỖI NIỀM
Lòng chưa đành áp thấp
Mà tình em giăng mưa
Cho chiều tôi bão táp
Xác xơ hồn trăng xưa
Tay cầm hạt mưa nhỏ
Như cầm giọt tình buồn
Chiều giăng mù nỗi nhớ
Trôi hoài vào mênh mông
Tay cầm hạt mưa nhỏ
(Hay lệ người rưng rưng)
Vòng tay đời lạnh quá
Còn ấm tình nhau không?
Lòng chưa đành chớp biển
Tình em vội mưa nguồn
Rừng đời tôi thác đổ
Qua mấy ghềnh tai ương
Thơ tôi vàng như lá
Úa bầm trong chiêm bao
Tình em vàng như lá
Trôi về tận phương nào?
             Lê Văn Trung 

NỖI NIỀM
Xin em nở một nụ hồng
Vườn đời tôi cuộc bão giông điêu tàn
Dẫu tình nhau chẳng trăm năm
Chút hương sắc cũ muộn màng còn đây

Xin em rót chén rượu đầy
Tiệc đời tôi đã cuối ngày ly tan
Tôi và em giữa nhân gian
Còn nguyên giọt lệ tạ ngàn năm sau

Xin em hát khúc tình sầu
Gửi màu luân lạc qua cầu tang thương
Nghe chăng em gió mười phương
Réo vào tôi những nhịp buồn xa xôi
Lê Văn Trung 


NỖI NIỀM DU TỬ

Câu thơ viết trăm lần ta xé bỏ
Còn tình người xin gửi lại cho em
Ôi lữ khách trần gian là quán trọ
Còn chênh chao hư thực đọng bên rèm

Thuyền lênh đênh trên mịt mù biển sóng
Ta lênh đênh trên từng phút luân hồi
Em có hiểu giữa lòng đời bão động
Vệt nắng vàng đủ ấm một bờ đông?

Biết bao lần nhuốm hồn trong sương khói
Thắp trong chiều giọt lệ ấm hoàng hôn
Ta chợt nghe những chờ đợi mông mênh
Trần mộng cháy giữa bãi cồn hư ảo

Em đâu đó giữa trùng vây lận đận
Chút hương phai nhuộm lại mắt môi chiều
Có thấy chăng cuối phương trời vô tận
Rủ phong trần du tử gót phiêu diêu

Ôi lữ khách trần gian là quán trọ
Sao lòng hoài mơ mãi kiếp trăm năm?!

Lê Văn Trung

NỖI NIỀM THIÊN CỔ THOÁNG MÂY BAY

Tôi bỏ tôi đi không đành đoạn
Tôi gọi tôi về đầy xót xa
Vườn cũ đã then cài kín cổng
Đường rêu không một bóng người qua
Nhện giăng kín cả lòng xưa cũ
Con chim lẻ bạn cũng không về
Thăm thẳm rừng xa lời gió hú
Gọi bầm nỗi nhớ gửi thiên thu
Tôi nhuốm tàn tro, khơi bếp quạnh
Ngồi gọi tên mình, không nhớ tên!
Ngồi gọi tên người, không tiếng vọng
Đất trời cô quạnh buồn mông mênh
Cúi hôn chiếc lá bên thềm vắng
Rụng tự mùa thu xưa, rất xa
Mà nghe trong lá niềm hiu quạnh
Của một mùa sương mắt lệ nhòa
Lá ơi, thôi nhé, tôi về đây
Gửi cả trăm năm cát bụi này
Nhuộm thêm cho úa màu thu cũ
Nỗi niềm thiên cổ thoáng mây bay.
                       Lê Văn Trung

NỖI NIỀM TRẦN GIAN

Tàn tro tôi, tàn tro tôi
Chưa nguôi nỗi nhớ chưa vơi nỗi chờ
Còn đau buốt tận đáy mồ
Còn hồ nghi giữa đôi bờ tử sinh
Mai này dù nhớ hay quên
Tro tàn nguyên một nỗi niềm trần gian.
Lê Văn Trung

NỖI SỢ

Chạy thục mạng một vòng quanh mặt đất
Lòng đêm tôi sợ không bắt kịp ngày
Em hãy đốt giùm tôi dăm ngọn nến
Cho tôi nhìn leo lắt một tương lai.
Lê Văn Trung

NỤ ĐỜI THƠM NGÁT MỘT CÂU THƠ

Tôi trải hồn tôi lên cỏ mượt
Nằm nghe chim hót tận rừng xa
Em nở búp sen từng nhịp bước
Hương chìm trong áo ủ trong hoa

Cơn gió tình si cũng ướp nồng
Màu thơm của tóc chảy như sương
Màu của thiên thu hồ thủy bích
Màu của trăng phai bóng nguyệt hồng

Tôi trải hồn thơ lên nỗi nhớ
Mà nghe nhạc rót mật bên trời
Trăm đóa hoa mây vờn như bướm
Em về hò hẹn cuộc tình vui

Con dế đa tình khan cả giọng
Ru mãi lời ru nồng ái ân
Xin rước em về đêm huyễn mộng
Sương ngàn gió núi cũng dâng hương

Con chim cổ tích về xây tổ
Đan chiếc nôi tình trong giấc mơ
Huyền diệu lòng em hoa chợt nở
Nụ đời thơm ngát một câu thơ.
                           Lê Văn Trung

No comments:

Post a Comment

Những bài thơ về Mẹ

LỜI RU Đôi khi nhớ đến se lòng Một lời ru thuở còn nằm trong nôi Bây giờ Mẹ của con ơi Mẹ là riêng một cõi trời lòng con Mẹ ...