Ở Sài Gòn Nhớ Một
Người Rất Xa – Ôi Làm Sao Tôi Vẽ Một Linh Hồn - Ôi Nắng Hồn Tôi Là Rượu Ngọt –
Ôm Hoài Chưa Hết Một Cơn Mơ – Ơn Đời Ơn Người - Ơn Người
Ở SÀI GÒN
NHỚ MỘT NGƯỜI RẤT XA
Người về miền Đông hay miền Tây?
Tôi biết về đâu ngày nối ngày
Ngày nối ngày trôi sầu tiếp tiếp
Đời như là mây không ngừng bay
Người về miền Tây hay
miền Đông?
Ngày mưa tháng nắng vẫn muôn trùng
Có những con đường xa tít tắp
Có những nỗi buồn như bến sông (*)
Ngày mưa tháng nắng vẫn muôn trùng
Có những con đường xa tít tắp
Có những nỗi buồn như bến sông (*)
Người chẳng về Đông
hay về Tây
Một mình tôi lạc giữa nơi này
Sài Gòn muôn mặt đời xa lạ
Triệu người không ấm một vòng tay
Một mình tôi lạc giữa nơi này
Sài Gòn muôn mặt đời xa lạ
Triệu người không ấm một vòng tay
Người không về Tây
không về Đông
Tôi gọi tên từng nỗi nhớ mong
Tôi gọi tên từng con đường nhỏ
Tôi gọi tên người, người biết không?
Tôi gọi tên từng nỗi nhớ mong
Tôi gọi tên từng con đường nhỏ
Tôi gọi tên người, người biết không?
Người về hoàng hôn hay
đêm mơ
Sài Gòn ngày nắng nối ngày mưa
Vẫn mịt mù xa ngoài vạn dặm
Hiu hắt phai vàng cả giấc mơ.
Sài Gòn ngày nắng nối ngày mưa
Vẫn mịt mù xa ngoài vạn dặm
Hiu hắt phai vàng cả giấc mơ.
Lê Văn Trung
ÔI LÀM SAO TÔI VẼ MỘT LINH HỒN
Làm sao vẽ lại những giấc mơ
Lên khung vải một màu vàng ký ức
Màu của chiêm bao, của hồn chiều thổn thức
Màu của sương khuya, của tiếng gọi mơ hồ
Màu của xa xôi- của lạc lỏng - của bơ vơ
Của vòng tay ôm ghì
Của bờ môi rướm máu
Màu của thiên thu trong mắt tình áo não
Của một giây một phút rất phù du
Màu của mây xa trên đỉnh nhớ sa mù
Tôi sẽ vẽ Trái tim mềm là cọ
Tôi sẽ vẽ Màu là hồn máu đỏ
Và thịt da là khung vải nồng hương
Tôi vẽ em như vẽ một thiên đường
Làm sao vẽ lại những giấc mơ
Lên khung vải một màu vàng ký ức
Màu của chiêm bao, của hồn chiều thổn thức
Màu của sương khuya, của tiếng gọi mơ hồ
Màu của xa xôi- của lạc lỏng - của bơ vơ
Của vòng tay ôm ghì
Của bờ môi rướm máu
Màu của thiên thu trong mắt tình áo não
Của một giây một phút rất phù du
Màu của mây xa trên đỉnh nhớ sa mù
Tôi sẽ vẽ Trái tim mềm là cọ
Tôi sẽ vẽ Màu là hồn máu đỏ
Và thịt da là khung vải nồng hương
Tôi vẽ em như vẽ một thiên đường
Có nỗi- khổ - đau - của - niềm - hoan - lạc
Có hạnh phúc chảy miên man trong dòng nước mắt
Có đêm trầm ghì chặt những nguồn cơn
Có hoan ca chìm trong khúc nhạc buồn
Tôi sẽ vẽ giấc mơ bừng hương sắc
Vẽ những tàn phai - những hoang vu - những tồn vong còn mất
ÔI LÀM SAO TÔI VẼ MỘT LINH HỒN!
Lê Văn Trung
ÔI
NẮNG HỒN TÔI LÀ RƯỢU NGỌT
Tôi gửi theo màu nắng sớm mai
Phương em bờ rộng tiếp sông dài
Em cầm giọt nắng hồn tôi nhé
Rải xuống đường hoa, hoa nắng bay
Để nắng hồng thơm làn son thắm
Môi người nở một đóa tình vui
Ôi nắng hồn tôi là rượu ngọt
Uống giùm tôi nhé! Một lần thôi!
Môi người nở một đóa tình vui
Ôi nắng hồn tôi là rượu ngọt
Uống giùm tôi nhé! Một lần thôi!
Uống giùm tôi nhé! Một lần say!
Để thấy tôi trong cuộc tình này
Mênh mang trôi giữa nghìn cơn mộng
Trôi giữa tình em như mây bay
Để thấy tôi trong cuộc tình này
Mênh mang trôi giữa nghìn cơn mộng
Trôi giữa tình em như mây bay
Em hỡi nắng hồn tôi là mật
Là trăm năm ướp cuộc tình người
Là thiên thu kết thành lệ ngọc
Trùng trùng vô tận nhớ thương ai
Là trăm năm ướp cuộc tình người
Là thiên thu kết thành lệ ngọc
Trùng trùng vô tận nhớ thương ai
Hãy ướp vào thơ từng giọt nắng
Cho bừng cơn mộng giữa vô biên
Cho say đến tận mùa quên lãng
Cho vẹn cho tròn với nợ duyên.
Cho bừng cơn mộng giữa vô biên
Cho say đến tận mùa quên lãng
Cho vẹn cho tròn với nợ duyên.
Lê Văn Trung
ÔM
HOÀI CHƯA HẾT MỘT CƠN MƠ
Nắng cũng
vàng ươm từ buổi ấy
Mưa cũng vàng hương áo lụa mềm
Em qua lối biếc hay vườn thắm
Để dấu chân tình vương cỏ thơm
Mưa cũng vàng hương áo lụa mềm
Em qua lối biếc hay vườn thắm
Để dấu chân tình vương cỏ thơm
Thơ tôi tóc
rối bời cơn mộng
Sóng vàng ôi mắt sóng vàng thu
Vòng tay run rẫy chùng trong gió
Ôm hoài chưa hết một cơn mơ
Sóng vàng ôi mắt sóng vàng thu
Vòng tay run rẫy chùng trong gió
Ôm hoài chưa hết một cơn mơ
Em qua sớm
gió hay chiều sương
Tôi trải thơ lên lối cỏ hồng
Nhẹ quá lên hồn tôi rất nhẹ
Cho từng bước nhẹ cũng thơm hương
Tôi trải thơ lên lối cỏ hồng
Nhẹ quá lên hồn tôi rất nhẹ
Cho từng bước nhẹ cũng thơm hương
Ôi tóc trầm
hương môi nguyệt nồng
Hương người hay hương nhụy hoàng lan
Xin tình ôm hết vòng thu biếc
Cho đóa thơ tôi cũng nở vàng.
Hương người hay hương nhụy hoàng lan
Xin tình ôm hết vòng thu biếc
Cho đóa thơ tôi cũng nở vàng.
Lê Văn Trung
ƠN ĐỜI ƠN NGƯỜI
Xin cám ơn một
nụ hồng
Đã vì ta nở giữa lòng nhân gian
Xin cám ơn những con đường
Có em về giữa mùa sương nguyệt rằm
Đã vì ta nở giữa lòng nhân gian
Xin cám ơn những con đường
Có em về giữa mùa sương nguyệt rằm
Cám ơn đời
có trăm năm
Cám ơn cả cái phù vân nhiệm mầu
Cám ơn cả cái phù vân nhiệm mầu
Mai tôi vực
thẳm ghềnh cao
Tấc lòng thâm tạ tình sâu nghĩa dày.
Tấc lòng thâm tạ tình sâu nghĩa dày.
Lê Văn Trung
ƠN NGƯỜI
(Thơ viết cho Hiệp)
trăm năm cuộc bể dâu nầy
ta đi chưa hết một ngày buồn vui
em vì ta trọn một đời
lao đao lận đận đầy vơi phận người
dẫu xót xa dẫu ngậm ngùi
trời cao bể rộng ghi lời tạ ơn
dẫu chưa hết cuộc vuông tròn
dẫu còn mù mịt tìm phương trở về
dẫu chưa qua hết cơn mê
em cùng ta dẫu bộn bề dọc ngang
ta xin, dẫu có muộn màng
trái tim em rất nhẹ nhàng như thơ
để ta tưởng chẳng bao giờ
phải đi cho tận đôi bờ tử sinh
Đà Nẵng 2003 – Lê văn Trung
No comments:
Post a Comment