Thursday, November 28, 2019

Vần T 4

Thơ Và Tôi - Thôi em cứ là dòng sông – Thôi Khóc Cười Chi Cuộc Tử Sinh - Thôi Rót Đời Nhau Cho Cạn Lòng - Thôi Trở Về Hò Hẹn Với Trăng Sao – Thôi về làm chi - Thu – Thu Buồn - Thu Vàng – Thương Nhớ Một Mùa Thu – Thúy Kiều Mời Rượu Chàng Kim - Thuyền Giấy - Thuyền Không Quay Lại - Tiễn - Tiếng Chim Vườn Cũ - Tiếng Gọi – Tiếng Hát Hoàng Hôn - Tiếng hát mùa thu - Tiếng khóc tiếng cười - Tìm Chi - Tìm Chi Mà Tìm - Tìm Mãi Một Vầng Trăng – Tình Chưa Mãn Thu, Tình Chưa Lập Đông – Tịnh Khúc – Tình Nhẹ Rơi Trên Phím Nguyệt cầm – Tình Thu – Tình Vội Giêng Hai - Tình Xanh – Tình Xuân - Tình Xuân – Tình Yêu Trong Cơn Mơ – To Be Or Not To Be - Tóc Rối – Tôi chiếc lá vàng rơi mùa thu trước - Tôi-con vượn hú bên bờ mộng - Tôi Đã Thấy Tôi Đã Nghe. 

THƠ VÀ TÔI



Tôi được sinh ra bởi thơ và lớn lên bằng thơ
Tôi yêu em như yêu thơ và hạnh phúc khổ đau cùng thơ
Chân lý nằm trong thơ và thơ là chân lý
Tình yêu tỏa hương trong thơ và thơ nở những đóa hồng tình yêu
Thơ là máu là xương bừng cháy men đời
Thơ là thịt là da lừng hương nồng thắm

Thơ cứu rỗi linh hồn tôi
Thơ chan hòa hạnh phúc khổ đau tôi
Thơ thăng hoa tình yêu
Thơ là giọt lệ thơm ngát
Thơ là môi cười nồng say
Thơ là dòng sông chảy qua đời tôi chảy qua tình em chảy ngang qua thảo nguyên tình yêu xanh ngát
Thơ là đóa quỳnh hương ngàn năm trinh tuyết
Tôi hạnh phúc cùng thơ khổ đau cùng thơ như hạnh phúc khổ đau trong tình yêu
Như hạnh phúc khổ đau cùng em ôi nhan sắc vĩnh hằng

Hỡi thi sỹ
Người phu bốc vác nơi bến tàu nhân gian
Người sẽ mang trên đôi vai khô gầy thập giá của khổ đau
Người sẽ mang trong hồn mình niềm xót thương vô hạn
Người sẽ sống cùng những giấc mơ ngàn đời chỉ nở trong thơ
                                   Lê Văn Trung


THÔI EM CỨ LÀ DÒNG SÔNG

Giá như em là dòng sông
Có nghe được nỗi bềnh bồng thuyền tôi
Có nghe tiếng lở tiếng bồi
Lau xưa trắng bãi chưa nguôi nỗi chờ

Giá như em là câu thơ
Một hôm vàng giữa cơn mơ ái tình
Nở cho tôi một ĐÓA QUỲNH
Mùi hương ngà ngọc còn nguyên, trắng ngần

Giá còn trong cõi trăm năm
Em thiên thu một nụ rằm đài trang
Môi tình nồng đóa thanh tân
Ươm từ men nhụy ngực trầm ngát hương

Thôi em cứ là dòng sông
Để nghe tôi chảy bềnh bồng trong mơ.
                              Lê Văn Trung 


THÔI KHÓC CƯỜI CHI CUỘC TỬ SINH

Ta về níu gọi cơn mơ cũ
Nghe tiếng chim kêu hạ cuối vườn
Mảnh gương ngày ấy vùi trong đất
Cùng ta soi lại dấu tang thương
Ta về tay vịn rêu bờ giếng
Thấy bóng mây mù trong đáy sâu
Bay mãi còn ta sầu đứng ngóng
Ôi mây ngày cũ bay về đâu?
Ta về. Câu hát người quên, sót
Bỏ lại bên thềm xưa úa phai
Con dế vô tình đem câu hát
Ru thành bi khúc khóc thiên tai
Ta về đi lại con đường cũ
Tìm dấu chân người trên lối xưa
Chợt thấy lòng mình như cỏ dại
Đìu hiu vàng úa lạnh đôi bờ
Ta về khi bóng chiều đang xuống
Hãy thức cùng ta giun dế ơi
Bí tích hồi sinh từng giọt máu
Bí tích nào rữa sạch thương đau
Ta về đánh thức niềm quên lãng
Hãy khóc lên nào sỏi đá ơi
Nhân thế mịt mù cơn nhiễu loạn
Giọt lệ khô bầm trong mắt ai
Ta về chơi cuộc cờ thương hải
Xé lụa phù hoa vá cuộc tình
Ta về vẽ bức tranh vân cẩu
Thôi khóc cười chi cuộc tử sinh.

Lê Văn Trung

THÔI RÓT ĐỜI NHAU CHO CẠN LÒNG

Uống mừng đi! Chết sống đời này
Có sá gì mà mắt lệ cay
Cung kiếm rỉ hoen màu tang hải
Sự nghiệp phù vân mây trắng bay
Uống mừng đi! Chén này khai giải
Nỗi oan hờn hơn bốn mươi năm
Uống mừng đi! Chén này oan trái
Ta liệm vào trong mộ địa câm
Uống mừng đi! Chén này sau cùng
Giờ ta chết sống cũng bằng không
Xem như ta đã tròn nhân nghĩa
Phúng điếu ta giọt lệ đắng lòng
Uống mừng đi! Sao ta lại buồn?
Thế thời chén đục lẫn chén trong
Ta rót vào năm cùng tháng tận
Ta rót đời nhau cho cạn lòng
Có chén rượu không đành uống cạn
Giọt lệ người mặn cả đời ta
Không uống cạn cũng đành quên lãng
Ném đời mình chìm giữa phong ba
Ôi cớ vì đâu mà lệ đắng
Cuộc cờ binh mã - cuộc rong chơi
Đã trả chưa tròn cơn dâu biển
Máu vẫn ngàn năm chảy ngậm ngùi.
Lê Văn Trung
(Huế 20. 3 1975, và vùng ngụ cư mới 2019)

THÔI TRỞ VỀ HÒ HẸN VỚI TRĂNG SAO
Người rạng rỡ đêm trần gian mở hội
Tôi trở về hò hẹn với trăng sao
Tôi sẽ về tận những đỉnh non cao
Cùng mây trắng, cùng sương ngàn, suối biếc
Tôi réo gọi tình tôi từ muôn kiếp
Từ mênh mang diệu vợi đến vô cùng
Trong bất tận giữa đất trời diễm tuyệt
Tôi sẽ về mầu nhiệm cõi vô chung
Tôi sẽ về nghe gió nhạc mênh mông
Nghe tiếng gọi thiên thu lời vi diệu
Tôi sẽ đắm trong dòng sông vĩnh cửu
(Ôi dòng sông một thuở tóc hoang đường)
Tôi sẽ bay cùng mây trắng ngàn phương
(Mây từ buổi xa người bay vô định
Tôi sẽ thắp lửa chiều xanh tịch lặng
Soi lòng mình xin ấm cuộc tình xưa
Tôi đốt nốt bài thơ viết giữa cơn mơ
Gửi lại em đêm trần gian mở hội
Em có nghe lời kinh cầu cứu rỗi
Tôi trở về tĩnh lặng dưới trăng sao.
Lê Văn Trung

Thôi về làm chi

Gửi Uyên Hà

Thôi về làm chi
Chị nằm trong đất
Cây buồn cây khóc
Gió buồn gió than
Một hồn cô độc
Mây buồn lang thang
Không còn nước mắt
Đợi gì trăm năm
Quạnh trời sương bạc
Hắt hiu chỗ nằm
Hẹn gì trăm năm
Bóng chiều đã khuất
Tiếng vượn đầu non
Bóng chim cuối bải
Ở lại trần gian
Lạnh màu trăng khuyết
Thôi về làm chi
Thôi về làm chi!

Lê Văn Trung

THU

Cho tôi ngồi lại bên rừng vắng
Ngắm nắng hoàng hôn phơi áo vàng
Ngắm mây trải lụa tình phiêu lãng
Và lắng nghe hồn thu thở than
Cho tôi ngồi lại bên rừng vắng
Nhìn gió ru xanh lá cuối chiều
Nhìn bóng mây chìm trong tịch lặng
Và thấy màu thu cũng thoáng phai
Cho tôi ngồi lại bên rừng vắng
Nhớ một màu sương trắng lụa là
Sương trắng hay hồn tôi nhuộm trắng
Chạnh nhớ một mùa thu rất xa
Em có bao giờ tiếc nuối không
Một trời thu biếc nắng hoàng hôn
Một màu thu nhuộm vàng cơn mộng
Một tiếng thu vang động suối ngàn?
                             Lê Văn Trung

THU BUỒN

Thu ơi vàng quá đổi
Vàng chi cả nỗi buồn
Vàng cả chiều mòn mỏi
Câu thơ vàng mênh mang
Áo xưa vàng trong gió
Tóc xưa vàng trong mây
Bóng xưa vàng cuối phố
Buồn nào vơi sầu này
Em xưa vàng trăng lạnh
Chênh chếch một hồn thu
(Lòng người như lá rụng
Nhớ chi một chiều hè) (*)
Tôi nghe hồn gió thoảng
Trải bóng vàng, vàng rơi
Thu ơi vàng quá đổi
Bao giờ cho nguôi ngoai
Mùa thu không về lại
Nỗi buồn xưa rụng vàng
Sông vàng thu chảy mãi
Chở nỗi buồn đi hoang.
                  Lê Văn Trung
(*): mượn ý một hình ảnh

THU VÀNG
Người gói cả màu thu vàng trong áo
Để da chiều ngây ngất một mùi hương
Dòng tóc chảy trăm dòng sương huyền ảo
Thơ vàng ươm màu áo mộng hoang đường.
                                         Lê Văn Trung


THƯƠNG NHỚ MỘT MÙA THU

Lá bàng rơi thắm đỏ
Thương nhớ một mùa thu
Áo ai vàng cuối phố
Thương nhớ gì tình ơi

Em qua chiều tóc rối
Em qua mù sương tôi
Hồi chuông buồn sám hối
Rụng bên đời chia phôi

Em qua chiều mắt ướt
Giọt lệ nồng vai ai
Tôi mang hồn thánh giá
Gánh tình qua thiên tai

Em qua chiều nắng úa
Tôi giọt nắng tàn phai
Trên môi tình phụ rẫy
Trên môi tình lưu đày

Lá bàng ơi thắm đỏ
Đành đoạn rụng về đâu
Tôi mang hồn trăng cổ
Về rụng cuộc tình đau.
                   Lê Văn Trung


THÚY KIỀU MỜI RƯỢU CHÀNG KIM

Xin mời nhau chén rượu này
Mừng trong luân lạc một ngày bình yên
Bão giông chìm nổi lênh đênh
Mười lăm năm lệ ân tình chưa nguôi
Nâng ly nhìn tỏ mặt người
Đàn rơi mấy giọt đầy vơi đoạn trường
Xin mời nhau chén tình nồng
Từ trong sâu thẳm cõi lòng tang thương
Lạy này thâm tạ mười phương
Lạy này thâm tạ trăm đường phiêu linh
Triệu nỗi nhớ vạn niềm quên
Chút trinh xin nguyện đáp đền mai sau!
Lê Văn Trung

THUYỀN GIẤY

Ta trôi theo những con thuyền giấy
Em thả vào thơ buổi nguyệt hồng
Thuyền ơi! Thuyền chở giùm ta với
Một trái tim buồn giạt cuối sông
Xin ướp vào thơ áo hạ vàng
Xin ươm vào lệ đóa quỳnh hương
Xin tan vào mỗi dòng sương ngọc
Một chút tình xanh buổi chớm xuân
Ta trôi theo những con thuyền giấy
Em thả về đâu thuở bé thơ
Thuyền ơi! Thuyền có quay về lại
Ta quá giang thuyền những giấc mơ
Ta trôi theo những con thuyền giấy
Em thả đi rồi Mộng trắng tay
Trăm năm thuyền vẫn còn đi mãi
Ta cũng trôi hoài Em có hay?
                         Lê Văn Trung 

THUYỀN KHÔNG QUAY LẠI

Thuyền tách bến, không một lần quay lại
Sông đời tôi bồi lở suốt trăm năm
Lòng cũng trắng bạc phơ hồn lau sậy
Xót xa hoài theo từng nỗi long đong
Mây du mục rừng xanh chia mấy ngã
Hồn thảo nguyên cỏ nhớ bước chân người
Ôi vó ngựa mịt mù trong cõi tạm
Áo phù hoa tơi tả cuộc trần ai
Người đã đến như quán đời ghé tạm
Một đêm buồn ngồi kể chuyện nhân gian
Tôi nhuốm lửa soi lòng chưa đủ ấm
Và người đi khi bếp lạnh chưa tàn
Thuyền tách bến không ngoái đầu quay lại
Mái chèo khua xé vỡ một vành trăng
Sông đời tôi sóng buồn ven bến bãi
Vỗ trăm năm chưa hết cuộc thăng trầm.
Lê Văn Trung

TIỄN

vài đứa bạn ngồi quanh chiếu rượu
uống dăm ly gọi là tiển đưa
ngày mai Phan Thiết trời hanh nắng
ta gửi theo người mấy giọt mưa
mấy giọt mưa cay tình ly xứ
cơm áo đau từng chuyện áo cơm
sáu mươi năm mấy vòng lưu lạc
chuyện cố hương buồn chuyện cố hương
chuyện cố hương đau lòng gửi lại
những dòng sông cũ nhớ ta chăng
ở đâu ta cũng là ly khách
sống tạm vào ra cửa thế gian
ngươi về Phan Thiết Hàm Thuận Nam
ta về nơi đâu? Những bước lầm
thôi cứ ngồi đây mà nhớ lại
một trời thu cũ lạnh căm căm
thôi cứ ngồi đây mà nhớ lại
cỏ cây nhàu nát nét phong trần
người xưa- chuyện cũ- trời quan tái
bụi tháng năm chồng bụi tháng năm
này rót đầy ly này cạn chén
đưa nhau là tiển biệt đời nhau
ngày mai Phan Thiết trời hanh nắng
ta gửi theo lòng giọt trước sau.
Lê Văn Trung
(nhớ những ngày mưu sinh ở PT)

TIẾNG CHIM VƯỜN CŨ

Tôi về nghe tiếng chim vườn cũ
Rụng xuống nhành sương một tiếng kêu
Gọi bóng thiên thu về theo gió
Chạm cõi tình xưa động bóng chiều

Em ủ lòng hương từ muôn kiếp
Quần hoa áo lụa thuở mười ba
Cho tôi về giữa cơn mơ ấy
Trải hết tình nhung gấm lụa là

Cho tôi về giữa cơn mơ ấy
Một đêm bừng ngát mộng quỳnh hoa
Vòng tay ân ái còn run rẫy
Làn môi đam mê còn sững sờ

Mơ hồ nghe tiếng chim vườn cũ
Đậu xuống hồn tôi như giấc mơ
Ôi sắc hương xưa là cơn mộng
Chảy hoài chưa hết một câu thơ.
                       Lê Văn Trung


TIẾNG GỌI

Tôi thường gọi tôi bằng tiếng vọng
Của nghìn năm cũ, thuở yêu em
Như sông vỗ mãi nghìn con sóng
Vào bãi bờ xanh quá tội tình
Tôi thường gọi tôi bằng tiếng hú
Con vượn đầu non đứng một mình
Gọi mãi vào muôn trùng biển khổ
Một vùng sơn quạnh bủa mông mênh
Ai gọi tên tôi bằng tiếng khóc
Thiên thu vàng rụng lá mê cuồng
Tôi con thú uống bùa mê độc
Tôi say men lụy giữa trời không
Hãy rót cho tôi giọt lệ mừng
Đêm này thiên hạn vui liên hoan
Xác tôi như đóa hoa vừa nở
Lệ ai như lệ người trăm năm
Tôi gọi tên tôi từ đáy mộ
Em về mở cửa thiên đường xưa
Tôi gọi tên tôi mà cứ nhớ
Tên của trần gian đã xóa mờ.
                        Lê Văn Trung 


TIẾNG HÁT HOÀNG HÔN

Ôi tiếng hát đã ru mềm trên lá
Chiều vàng ươm gió gọi tím mây trời
Chiều vàng ươm áo lụa cũng vàng phơi
Em như nắng cũng ươm vàng câu hát

Em vẽ hồn tôi lên từng phím nhạc
Em trải tình tôi lên tóc hương nồng
Em chảy vào tôi như một dòng sông
Em chảy vào thơ như dòng suối ngọt

Tôi sững sốt, ôm tình em bật khóc
Như vạn lần ôm hết cõi mông mênh
Như vạn lần, ôi giấc mộng cuồng điên
Tôi vung vãi đời tôi bay tràn hạnh phúc

Tôi vỡ hồn tôi nhiệm mầu phép thuật
Tôi nở thành hoa, tôi tỏa thành sương
Tôi thấy tôi về giữa nụ quỳnh hương
Tôi uống cạn men mật ngời vi diệu

Tôi rót đầy em, em là ly rượu
Tôi uống tràn em, em là men say
Tôi thấy hồn mình như bóng mây bay
Xin ghì siết hồn tôi trong tiếng hát

Xin nhấn chìm tôi trong từng tiếng nhạc
Tôi tan vào hơi thở của vô biên
Tôi tan vào vĩnh cửu cuộc tình em
Đừng khép vội, cửa tồn sinh bất tuyệt
                    Lê Văn Trung

TIẾNG HÁT MÙA THU

Ai hát chiều nay mà tôi nghe trong gió
Lời mênh mang chảy quyện dải mây hồng
Lời tỏa ngát trên từng đài hoa nở
Lời mượt mà thơm ngát tóc quỳnh hương

Tiếng ai hát nghe mềm như hơi thở
Như mùa thu bước nhẹ phía rừng xa
Như tiếng bờ xanh gọi nghìn năm cách trở
Như tiếng dòng sông trắng cánh buồm mơ

Ôi tiếng hát như một lời van vỉ
Như tiếng chùng sâu hút giữa chiêm bao
Như tiếng gõ vào tim chiều mộng mị
Như tiếng trầm cung bậc thuở yêu nhau

Tiếng ai hát? Hay mùa thu đang hát
Bài tình ca chìm xuống bóng chiều xưa
Rung trong lá những hồn thu xanh ngát
Và tơ vàng óng ánh sợi vàng thơ

Tiếng ai hát hay tiếng mùa đồng vọng
Rừng muôn thu hợp tấu khúc giao tình
Ôi tiếng hát thơm như làn áo mỏng
Chảy trong mùi da thịt ngọc nguyên trinh.
                         Lê Văn Trung 


Tiếng Khóc Tiếng Cười

Thế mà ta chẳng nhớ ra
Cái ngày ta mới oa oa chào đời
Sao ta khóc? Sao mẹ cười?
Biết ta có trọn kiếp người hay không?

Bên trời lau trắng trổ bông
Ta đi chưa kịp!
Về?
Không kịp rồi!

Hỡi ơi hạt bụi ngậm ngùi
Còn trong sinh diệt luân hồi mãi sao?

Trần gian vĩnh biệt xin chào
Trên trời có một vì sao lụi tàn

Rồi ra, rồi cũng lãng quên
Đã từng hiện hữu ở trên cõi đời
Rồi ra tiếng khóc tiếng cười
Để đưa để tiễn ngậm ngùi bụi tro.
Lê Văn Trung
(viết giữa mùa đại dịch chinavirus)


TÌM CHI

Tìm đồi Tây
Lạc đồi Đông
Hỏi mây trời chở nắng hồng về đâu?

Tìm nghìn xưa
Lạc nghìn sau
Hỏi trăng thiên cổ còn màu rằm thu?

Tìm chi
Trong biển xanh dâu
Sông đời sóng vổ chân cầu nhân gian

Tìm chi
Hoa nở
Hoa tàn
Sắc xưa còn thắm?
Nhụy vàng còn hương?

Tìm chi
Sương khói hoàng hôn
Cuối rừng mây bạc
Đầu non sương mờ

Vẽ vào trời đất câu thơ
Tìm chi?
Thôi nhé!
Hư vô
Cõi về.

Lê Văn Trung

TÌM CHI MÀ TÌM

Rồi một hôm thuyền qua sông
Mang theo khăn gấm áo hồng, về đâu?
Trăm năm lạc mất đời nhau
Tìm chi Hoạn nạn Bể dâu Mà tìm

Chập chùng trong nỗi nhớ quên
Rồi một hôm Người đứng bên mạn thuyền
Bảo rằng Chẳng nợ Chẳng duyên
Mà đau bầm cả trái tim đất trời

Lăn buồn giọt lệ trên môi
Mắt huyền xưa Mùa thu tôi Hoang đường.
                            Lê Văn Trung

TÌM MÃI MỘT VẦNG TRĂNG

Người bỏ biệt mùa thu không ở lại
Lòng chưa phai tình chớm nụ vàng phai
Con đò lẻ nằm chờ trăng cuối bãi
Nghe lao xao bờ quạnh sóng u hoài
Người bỏ hết mùa thu đi mù mịt
Mây bên trời mòn mỏi ngậm ngùi bay
Chiếc lá úa nằm mơ mùa thu biếc
Tiếc hương người một thuở chạm trên vai
Người bỏ lại con đường khuya vàng vọt
Ngọn đèn soi lệch ngả bóng tôi về
Ai khoác lạnh áo mù sương rét buốt
Hồn mộng du nhòe nhoẹt suốt cơn mê
Những bến vắng, những ga buồn quạnh quẻ
Tiếng còi xa hú mãi cuối phương người
Tôi chợt nghe trong bóng chiều lặng lẽ
Bước chân buồn in xuống cõi rong rêu
Người bỏ lại
Còn chi mà bỏ lại
Mùa thu xa đã rụng phía không người
Tôi tìm kiếm
Thiên thu tìm kiếm mãi
Một vầng trăng vàng chết ở trong tôi.
                  Lê Văn Trung


TÌNH CHƯA MÃN THU, CHƯA LẬP ĐÔNG

Trời mãn thu rồi, chưa lập đông
Còn tiếc còn thương một sắc vàng
Còn tương tư tóc chiều qua phố
Còn nhớ se lòng giọt nắng trong

Trời mãn thu, trời chưa lập đông
Còn vương mềm gió môi phai hồng
Còn nghe tiếng thở dài đêm úa
Áo tình chưa nhạt chưa phai hương

Nhan sắc từ thu dặm nẻo về
Từ trong huyền nhiệm những cơn mơ
Em phơi áo lụa mùa thu mỏng
Bay giữa hồn tôi những sợi tơ

Em nhan sắc quá, mùa thu mỏng
Tình chưa mãn thu, chưa lập đông
Thơ tôi vẽ tiếp nghìn cơn mộng
Xiêm áo người ơi còn nguyên xuân

Hình như thu còn trong chiêm bao
Hình như thu chìm trong cơn say
Tôi mơ thấy mắt mù sương ấy
Nhuộm cả hoàng hôn trong mắt ai

Trời chưa mãn thu, chưa lập đông
Tình ơi những quán phố đêm hồng
Ai đem ướp cả từ muôn kiếp
Vào cõi hồn tôi chưa chớm đông.
                         Lê Văn Trung  



TỊNH KHÚC


Tịnh Khúc 56
Ở cuối chân trời mù sương
Có một người đang khóc
Thế giới này
Thiếu một lời
An ủi
Cho nhau.

Tịnh Khúc  59
Tôi thường nhủ lòng tôi
Hãy yêu thương cuộc sống này
Dù trái tim tôi
Chảy máu.

LTS: Tịnh khúc là một trường thi được tác giả sáng tác vào tháng Giêng, tháng Hai - năm 2008 tại Đà Nẵng, Hội An, Cù Lao Chàm trong dịp ông từ Đồng Nai về thăm lại quê nhà. Bài thơ dài này gồm ba phần. Chúng tôi xin trích một vài đoạn để quí bạn có thể thưởng thức những bài thơ mới nhất của ông.
Phần Thứ Ba (trích đoạn)

    2.
Buồn chết từ đêm qua
Trăng một màu non khuyết
Em tàn phai nhật nguyệt
Đồi vú chiều sương pha
Ta niệm tình vô thỉ
Em khấn tình vô chung
Em cuối bãi vô cùng
Ta đầu ghềnh vong diệt
Một mai đời sẽ hết
Ta chẳng được tìm nhau
Thịt xương còn run rẩy
Mắt không nhìn không thấy
Tai chẳng vọng chẳng nghe
Máu thơm nồng có chảy
Qua hết cõi trần đau
Ôi giọt máu ban dầu
Rơi đỏ tình oan nghiệt
Ta trót dại tìm nhau
Ghì siết cơn hủy diệt

Buồn chết từ đêm qua
Trăng một màu non khuyết
Em có phải em là
Trong cuộc tình nguyên tội? 

3.
Đêm một màu trăng bạc
Cù lao Chàm mưa sương
Đêm toả vào đôi mắt
Lời hát đượm trầm hương 

4.
Buổi sáng anh ra vườn
Buồn nôn lên nỗi buồn đêm qua
Nhấp một tí cặn café từ đêm qua
Nghĩ về giấc mơ đêm qua
Buồn nôn
Anh buồn nôn nỗi buồn đêm qua

5.
  Hỡi cô gái có đôi mắt mang nỗi buồn của tôi
Đừng nhìn vào giấc chiêm bao
Tôi đang tự sát
Máu đỏ lắm em biết không
Chảy qua đời tôi
Như dòng nước mắt
Đỏ một màu oan nghiệt trong thơ
Hởi cô gái có đôi mắt mang nỗi buồn của tôi
Đừng đọc
Em ơi
Những dòng thơ mang nỗi buồn
Trong chiêm bao
Tự sát

47
Tôi đã khóc thương đời tôi ở lại
Chiều đưa tang có kẻ gọi lên trời
Ôi trái đất đã khan lời réo mỏi
Đi! Đi! Đi! Cho kịp chuyến tàu xuôi
Em cứ vui, giot lệ xám, mây chiều
Vòng hoa héo, lời tiếc thương đã nhạt
Tôi chỉ xót thương đời tôi lầm lạc
Năm mươi năm xuôi ngược cõi con người
Em cứ vui, giọt lệ héo, phai phôi
Hồn cũng úa như chút lòng cây cỏ
Tôi ở lại, thương tôi nằm dưới mộ
Nghe tiếng chiều hợp xướng khúc chiều xưa
Nghe tiếng chiều rơi rụng lá chiều mưa
Em tóc ướt hong tình trăng thiếu phụ
Tôi nằm lại gió sương đời vây phủ
Nuốt ngậm ngùi, vắt kiệt chút tàn hương

50
Ra đi mỏi mệt quay về
Quay về chỉ thấy bốn bề chiêm bao
Ra đi từ ngọn nguồn nào
Quay về chỉ thấy trắng màu vô biên
Ra đi những bước quàng xiên
Quay về những bước đảo điên lệ trào
Giấc đời mộng chảy về đâu
Đi - Về hai nẻo, xin chào nhân gian!

66
Anh vốn yêu thương cuộc sống này
Yêu thương luôn cả những điều bội bạc
Em đã dành cho anh
Như một ân - huệ - đớn - đau - của - hạnh - phúc
Yêu thương luôn những điều không có thực
(Mà có điều gì có thực không em? 
Trong cuộc đời
Kể cả những điều em bội bạc).

68
Con quỳ hôn cỏ xanh cùng đá sỏi
Những bông vàng bông trắng giữa đồi sương
Bông mua tím cả vùng trời quê ngoại
Linh hồn ơi tha thiết một mùi hương.

73
Có tiếng hát cuối con đường mù sương
Muộn màng
Trăng thiếu phụ
Tiếc gì nhau một lời
Chưa nói
Tiếng thở dài đau buốt cả chiêm bao.

108
Chim gỏ kiến Miệt mài Thân cổ thụ
Ta gỏ vào đá núi Tìm ai?

109
Bắp trổ cờ Phất phơ nương rẫy
Ngàn năm sau Ai thấy
Đàn bướm cũ Còn bay?

110
Nghìn năm cũ gặp nhau
Nón rơm giày cỏ
Nghìn năm sau về đâu
Rượu giang hồ
Chén bể Chén dâu
Cỏ vàng bia mộ.

111
Thăm thẳm ngàn xanh
Sao Trên Rừng 
Phương Bối
Ướt trang kinh
Lão du sỹ
Giật mình
Ai gọi?
(Tặng thi sỹ NĐS)

112
Mây trắng bay
Mây trắng bay
Ngàn năm mây trắng bay
Chỉ phương này
Một người
Ở lại.

120
Nhẹ như mây
Vì đâu đọng lại
Thế gian này
Mãi mãi.

Lê Văn Trung
(những khúc viết tặng Lão Du Sỹ trích trong TỊNH KHÚC năm 2008)


TÌNH NHẸ RƠI TRÊN PHÍM NGUYỆT CẦM

Hình như hương sắc nghìn năm cũ
Theo gió thu vàng rơi xuống thơ
Và em hương sắc thời xuân nữ
Về thắm vô cùng những giấc mơ

Hình như gió réo tình thao thiết
Chạm áo vàng thơm lụa mới thu
Hình như tóc rối bời câu hát
Chảy buốt từng cơn mộng sững sờ

Em về? Hay bóng mùa sương cũ
Trắng ngợp vườn xanh trắng diệu kỳ
Em về? Hay nắng hồng đang nở
Hay rừng ảo mộng chập chờn bay

Hay những mùa hoa rất dị thường
Như là mầu nhiệm của thanh xuân
Em về nở đóa quỳnh trinh bạch
Thơ cũng vì hoa mà tỏa hương

Ai đã chờ em năm mươi năm
Tôi thức chờ em nghìn đêm rằm
Thiên thu gió réo lời thu hát
Tình nhẹ rơi trên phím nguyệt cầm
                Lê Văn Trung

TÌNH THU

Yêu quá đổi những màu thu diệu vợi
Áo vàng thơ vừa chạm giấc mơ chiều
Tôi cứ ngỡ em từ trong tình sử
Nắng lụa hồng ươm mắt ngọc trong veo

Lòng xanh biếc trải hồn xanh cỏ biếc
Bước ngọc ngà từng đóa nở như trăng
Tôi cứ ngỡ em từ trong cổ tích
Như từ trong huyền thoại cõi thần tiên

Đây rượu mật, đây men hồng môi ngọc
Đây trầm hương, đây da thịt lụa là
Tôi cứ ngỡ em từ trong truyền thuyết
Điệu nghê thường, dáng ngọc quá kiêu sa

Ôi nhẹ quá, áo mây vờn như múa
Cứ chập chùng ẩn hiện tựa chiêm bao
Em từ đâu mà về như trăng nở
Thơ vàng ươm theo từng bước nhiệm mầu

Xin là thu, tôi vàng như cơn mộng
Tôi vàng như màu mắt đắm trong sương
Đừng chao nhẹ, mặt hồ tôi lắng đọng
Bước chân tình, em nhé, nhẹ như nhung.
                                       Lê Văn Trung

TÌNH VỘI GIÊNG HAI

Lòng tôi vừa tháng Chạp
Tình em vội giêng hai
Vàng hoa tôi hàm tiếu
Nụ hồng em mãn khai
Lòng vườn tôi cửa mở
Gió reo ngoài hiên khuya
Tưởng em về như thuở
Tôi giao thừa cơn mơ
Bàn tay nào thả nhẹ
Từng giọt – sương – tôi buồn
Bàn tay nào chạm khẻ
Vào nỗi nhớ mênh mông
Dòng sông em muôn kiếp
Chảy buốt lời chia xa
Tôi ngồi trên bến vắng
Đếm từng mùa xuân qua.

TÌNH XANH

(Thơ cho Cõi Lặng Im)

Người về theo bóng mùa thu
Làm rơi từng giọt sương mù trong thơ
Áo vàng hay lụa vàng tơ
Bay cùng tôi triệu giấc mơ hoang đường

Người về hay đóa quỳnh hương
Nở vào tôi, nở trắng vườn chiêm bao
Nghe nghìn xưa gọi nghìn sau
Răng thu hoàng yến đã màu thanh vân

Người về hay mùa thu sang
Lời thu hay tiếng nguyệt cầm đang rơi
Xin ngồi xuống, uống cùng tôi
Chén tình xanh thuở mộng người còn xanh.
                           Lê Văn Trung

TÌNH XUÂN

Lòng đã chạp, vàng hoa tôi vội nở
Mà mùa xuân còn ở cuối phương người
Lòng chưa tết mà đất trời ươm nỗi nhớ
Rượu lòng ai còn ủ mật phía đời vui
Chiều đã chạp, chiều xanh, chiều biếc ngọc
Con én tình rối rít gọi tình ơi
Ai gõ nhẹ vào đàn tôi suối nhạc
Rừng xôn xao gió hát gọi mây trời
Lòng đã chạp, lòng xanh tôi trổ lộc
Mà xuân em còn bến cũ neo thuyền
Tôi – sóng – vỗ vào bờ em thao thiết
Lòng xuân chưa? Tình đã nở vô biên
Áo hoa nở hay lòng hoa nở tết
Vàng hoa tôi nhuộm thắm giấc mơ người
Xin về nở giữa lòng tôi tháng chạp
Tô lên chiều màu đỏ thắm son môi.
Lê Văn Trung

TÌNH XUÂN

Tháng chạp đã vàng ươm màu áo mới
Mà mùa xuân còn ngủ ở phương người
Ai là lụa hương bay từng nhánh gió
Cho tình xanh mềm mượt cả hồn tôi
Tôi ngồi nghe những mầm non thức dậy
Dưới tàng cây sương cũng dậy men nồng
Xin uống cạn cùng tôi đất trời tháng chạp
Bay cùng tôi hỡi mây trắng mênh mông
Em đâu đó. Ủ hương nồng thục nữ
Tóc cài hoa, xiêm áo, mộng thiên đường
Ôi yến tiệc tình yêu, mi ngà môi ngọc
(Đã một thời, em, quốc sắc thiẽn hương)
Xin mở cửa cho nghìn phương lộng gió
Cho trăm năm về nở một rừng hoa
Cho cát bụi cũng thơm tho mùi tình ái
Cho đất trời cũng rờn rợn xương da
Ôi giữa chạp mà hồn xuân giục giã
Mà tình xuân cuồn cuộn máu xuân nồng
Ai nhã nhạc mà hồn tôi rộn rã
Xuân sẽ về, em có trở về không?
                               Lê Văn Trung 

TÌNH YÊU TRONG CƠN MƠ

Hình như thu rất nhẹ màu thơ
Dịu hiền phơi áo lụa trong mơ
Cánh chim phiêu lãng nghìn cơn mộng
Cơn gió hào hoa mãi hẹn hò

Dịu vợi như tình thuở chớm yêu
Vàng ơi vàng thắm cả mây chiều
Bóng ai hay bóng mùa xanh cũ
Tóc ai hay lá vờn liêu xiêu

Nắng ốm tương tư nằm lặng lẽ
Nhớ gì như nhớ cõi mù sương
Một thuở tình ai chìm trong mắt
Tìm chi vời vợi gió hoang đường

Có phải em là thu ảo huyền
Có phải em là mây mỏng manh
Một hôm về trải tình trong mộng
Một hôm về vẽ tình lên tranh

Có phải mùa thu hay mùa em
Mùa của chờ mong của nhớ quên
Mà vàng cả giấc mơ xa vắng
Để gió ngàn năm kể chuyện tình

Em có về nghe kể chuyện tình?
                        Lê Văn Trung

TO BE OR NOT TO BE

Trái đất Đã Xoay Bao vòng Sinh diệt
Ta Bao lần Cười Khóc Cuộc tồn vong
Còn gì không? Khi Tan vào bụi cát
Còn gì không? Địa ngục với thiên đàng!
                              Lê Văn Trung    

TÓC RỐI

Rối hoài sợi tóc vào mây
Mùi hương còn quyện cuối ngày hoa niên
Xỏa vào đêm mộng quỳnh hương
Thơm như giọt lệ mù sương mắt người

Áo hồng khăn lụa cài hoa
Em tôi ngà ngọc đôi tà mây bay
Nở giùm tôi nụ tình này
Lòng ai thơm quá rót đầy lòng tôi

Tóc người rối một dòng trôi
Trăm năm tình mãi ngược xuôi với tình.
                             Lê Văn Trung


TÔI
CHIẾC LÁ VÀNG RƠI MÙA THU TRƯỚC

Có chiếc lá vàng rơi mùa thu trước
Nằm im lìm trong rét mướt ngày đông
Như bí tích của một lời hẹn ước
Năm mươi năm cầm giữ một linh hồn

Tôi đến trần gian như người khách trọ
Một đêm buồn dang dỡ cuộc tình em
Em qua đời tôi như là cơn gió
Một chiều đông sương giá phủ quanh mình
Cây thập giá là nỗi niềm khát vọng
Tôi đến trần gian như kẻ qua đường
Đi suốt cuộc hành hương trong miền biển động
Đi suốt cuộc tình em là một cõi hư không

Tôi, chiếc lá rơi từ mùa thu trước
Thuở hoàng hôn vời vợi mắt hoàng hôn
Thuở dòng sông tôi đôi bờ hiu hắt
Thuở em qua vàng phố giấc mơ buồn

Linh hồn tôi, ôi linh hồn chiếc lá
Nỗi vàng phai, thao thiết, mộng vàng phai
Tôi thấy trong tôi một người khách lạ
Ghé lại trần gian như kẻ lưu đày
Tôi
Chiếc lá
Vàng rơi mùa thu trước.

Lê Văn Trung

TÔI - CON VƯỢN HÚ BÊN BỜ MỘNG

Trời đất mang mang sầu vợi vợi
Phương người mây trắng nhuộm chiều phai
Tiếng con vượn hú bên bờ mộng
Rụng lá hoàng hôn lịm bóng ngày

Tôi trôi theo với chiều đang xuống
Nối những cơn mơ đã úa vàng
Nối những cuộc tình phai huyễn mộng
Nối những màu xưa nhạt phấn hương

Tôi trôi như bóng đời trôi giạt
Những bến bờ em, những lở bồi
Vườn cũ xanh rêu lòng thiếu phụ
Lệ tình thiên cổ lạnh trên tay

Tôi trôi theo bóng mây hoang đường
Đất trời vợi vợi buồn mang mang
Như con vượn hú bên bờ mộng
Gọi mãi thiên thu lạnh núi ngàn.
                   Lê Văn Trung    

TÔI ĐÃ THẤY TÔI ĐÃ NGHE

Tôi đã nghe tiếng kêu cứu của người đàn bà dưới đòn roi bạo tàn
Tôi đã thấy máu loang trên áo người công nhân
Tôi đã thấy em rạng ngời dưới bầu trời tháng sáu
Tất cả hợp thành bài hùng ca
Dữ dội và đau thương
Bi phẫn và quật cường
Nhân danh tự do
Nhân danh công lý
Rừng giông bão
Biển cuồng cuộn sóng
Từng cọng cỏ mầm hoa cũng có quyền được sống
Được xanh trong và khoe sắc cho đời
Tôi đã nhìn thấy em lệ chảy trên môi
Như giọt máu trong tim ngời hy vọng
Tôi đã nhìn thấy vòng tay anh công nhân dìu người mẹ già đi tới
Và những em thơ theo anh chị xuống đường
Trong trái tim các em chỉ có tình thương
Thương mẹ thương cha thương anh thương chị
Yêu giống nòi yêu Tổ Quốc Quê Hương
Ôi những điều tôi đã thấy đã nghe
Thắp sáng niềm tin
Ươm mầm hy vọng.
                   Lê Văn Trung    

No comments:

Post a Comment

Những bài thơ về Mẹ

LỜI RU Đôi khi nhớ đến se lòng Một lời ru thuở còn nằm trong nôi Bây giờ Mẹ của con ơi Mẹ là riêng một cõi trời lòng con Mẹ ...