NHỮNG
XÁC CHẾT CỤT ĐẦU
Lê
Nam Phương (Lê Văn Trung)
Tôi
vừa qua cầu thì chạm mặt nàng.
Nàng
đứng đấy như một pho tượng.
Mắt
hướng về phương Đông.
Và
cũng như mọi lần,
Nàng
trần truồng không một chiếc lá nho.
Da
thịt trắng như sữa
Và bầu
vú căng đầy.
Không
bao giờ nàng nhìn tôi.
Không
bao giờ nàng nhìn ai.
Nàng
nhìn về phương Đông.
Nhưng
nàng biết tôi đang đến cạnh nàng.
Nàng
nói:
- - Ông hãy quay về đi. Phía trước là hố thẳm.
Tôi
búng mẫu tàn thuốc xuống dòng sông. Nàng
nói:
- - Lửa đã tắt.
Tôi
thấy dòng sông rất đen và chảy nặng nề.
Có tiếng chuông từ bên dòng Chúa cứu thế. Nàng hát thầm trong miệng bài Thánh ca nói về
bữa tiệc ly. Những người qua lại trên cầu
không nhìn nàng. Bởi vì nàng trần truồng. Chắc nàng ngạc nhiên vì sao con người
vốn trần truồng mà không trần truồng. Ấy
là tôi nghĩ thế. Nàng không hề thắc mắc vì sao? Thế nào?
Tôi
bỗng nhớ đến nàng Remediot. Nàng trần
truồng trinh bạch.
Tôi
đứng cạnh nàng và cũng không nhìn nàng.
Tôi nhìn về phương Đông. Có một chòm mây màu vàng giữa một nền xanh màu
thiên thanh. Tôi nghĩ nơi đó là biển. Nàng nghĩ nơi đấy là hư không. Tôi thấy nàng hiện hữu. Nhưng nàng thấy nàng đang là hư không. Tôi
không biết nói gì với nàng. Có tiếng ai đó hát dưới chân cầu. Nàng bảo đó là tiếng
sóng ngầm trong lòng sông.
Tôi
định bỏ đi nhưng nàng cũng không có ý giữ tôi ở lại. Nàng bảo tôi quay về. Trước
mặt là hố thẳm. Không xoay về phía tôi, nàng bảo:
- - Ông còn viên đạn nào không?
- - Tôi còn một viên đạn cuối cùng.
- - Hãy bắn vào nỗi cô đơn của loài người.
Tôi
thấy nàng chảy nước mắt và tôi không đành bỏ đi.
Có một
người nào đó mang tấm vải màu trắng đến choàng lên người nàng. Nàng không có phản
ứng gì. Mắt vẫn đăm đắm nhìn về phương Đông có giải mây vàng trên nền da trời
xanh. Tôi thấy nàng đẹp như Đức Mẹ Đồng
Trinh.
Người
mang tấm vải đến là một thiếu nữ rất trẻ và cũng đẹp như nàng. Cô gái nói với
tôi.
-
Chị ấy bị rối loạn thần kinh ông ạ từ đêm chị ấy cõng cái xác cụt
đầu đã chương sình của anh ấy về từ trong rừng.
Tôi
nói với cô gái.
- - Tôi biết rồi. Tôi đã nghe
chuyện đó rồi.
Nhưng
cô gái vẫn tiếp.
- - Chị ôm cái xác không đầu đó không cho ai chạm vào. Đến ngày thứ ba thì chị loạn thần. Và hơn tháng nay đúng vào giờ này, ngày nào
cũng vậy, chị ở đây, đứng im như một pho tượng.
Không
quay về phía tôi, nàng lên tiếng:
- - Này ông, ông chưa về sao? Ông có nghe em gái tôi vừa hát? Khúc bi thương của loài người. Khúc hát về nỗi cô đơn.
Cô
gái nắm tay nàng lay nhẹ.
- - Chị ơi, về thôi chị.
Nàng
nói:
- - Về thôi. Ông có nghe không?
Con
người luôn luôn phải quay về. Về đúng cái nơi hắn là. Nguyên vẹn của ban đầu.
Không phải về nơi hắn đang là.
Trước đây tôi không hề biết nàng là ai.
Nhưng những chuyện về một người phụ nữ điên trong thành phố tôi được
nghe nhiều người kể lại. Mỗi người một mẫu. Như một huyền thoại. Nàng là một
người đẹp có giọng hát hay từ khi còn học ở Jean D’art. Hình ảnh đó vẫn còn lưu mãi trong bốn năm
nàng ngồi ở giảng đường. Sau này nàng
còn hút thuốc lá và uống rượu. Và nàng
thường bật khóc nức nở trong cơn say rất tỉnh táo. Nhiều người đàn ông đeo đuổi nàng. Nhưng nàng
chọn sự cô đơn.
- - Ông còn đó không?
Nàng
lập lại.
- - Tôi đang đứng đây.
Tôi
trả lời.
- - Ông không thể đứng đấy mãi mà không mất đi được. Ông sẽ mất đi. Anh ấy cũng mất đi.
Nàng
nói nàng ghét các triết gia nhưng nàng yêu Đức Phật và Jesus. Nàng là một người điên dễ thương nhất mà tôi
gặp.
Vào
giai đoạn phát triển cực độ nền văn minh vật chất và công nghệ chiến tranh có rất
nhiều người điên trên hành tinh chúng ta.
“Về
gặp gỡ máu tim anh một lúc
Rồi
anh điên như từng đã điên rồi” *
Mỗi
người điên một vẻ. Khó có thể thâm nhập
vào thế giới điên của từng con người.
Không thể hiểu hết họ. Trừ khi, rồi
có một ngày mình cũng phát cơn cuồng điên.
- - Ông còn đó không?
Nàng
lại hỏi.
Tôi
không hề nghĩ nàng điên. Nàng ăn nói rất
chuẩn và tỉnh táo, dẫn dắt tôi vào những bí ẩn kỳ lạ. Tôi bị nàng cuốn hút không những với sắc đẹp
não nùng mà còn vì những điều nàng nói đầy tính ẩn dụ và nhất là đôi mắt nàng đăm
đắm nhìn về một phương.
Tôi
nói với người thiếu nữ:
- - Cô đưa nàng về đi.
Nhưng
nàng bỗng nhiên quay ngoắt về phía tôi:
- - Ông hôn em đi. Anh hôn em
đi Thụy ơi.
Rồi
bỗng nàng cười vang. Tiếng cười dội xuống
dòng sông và nước mắt nàng ràng rụa. Cô
gái nắm tay nàng kéo đi.
- - Về thôi chị ơi.
Nhưng
nàng vùng ra bỏ chạy rất nhanh vào hướng cổng vào thành nội. Tôi bỗng nghe một tiếng rú kinh hoàng và tiếng
xe thắng gấp rít lên phía bên kia đường.
***
Hôm
sau tôi ôm một đóa hoa hồng đến thăm nàng nơi bệnh viện. Gian phòng trắng lạnh
thoảng mùi ete và mùi xà phòng. Nàng nằm ngủ như một nữ thánh. Da trắng bệch. Một vết máu loang đỏ trên tấm
băng quấn quanh trán nàng. Cô gái không có ở đó.
Tôi
đặt bó hoa lên đầu giường, định quay đi nhưng nàng mở mắt nhìn tôi rất dịu
dàng.
- - Ông đấy à. Ồ hoa đẹp quá!
Nàng
định cầm bó hoa nhưng không cử động được.
Nàng nhờ tôi cắm hoa vào chiếc bình đặt trên table de nuit và nàng nói
cám ơn.
Tôi
quay lại định nói với nàng vài câu thì nàng đã nhắm mắt chìm vào cơn mõi mệt. Tôi ngồi nơi chiếc ghế đặt ở cuối giường ngắm
nhìn nàng. Trông nàng thật đẹp và tội
nghiệp.
Một
tay nàng duổi thẳng và một tay đặt lên ngực.
Những ngón tay thon, trắng muốt, nổi những đường gân li ti xanh.
Tôi
nghĩ đến Thụy, người đàn ông của nàng … Tôi không biết anh là ai và vì đâu phải
nhận cái chết bi thảm như vậy. Mặc dù,
đôi khi, tôi nghĩ, thắc mắc về nguyên nhân cái chết của một người thật vô cùng
ngớ ngẩn và thừa thải. Thế giới loài người là một thế giới đầy dẫy cái phi lý,
không giải thích vì sao được.
Và
cái chết của con người là một ẩn số chứa đầy cái phi lý đó.
Chúng
ta hoài nghi và chúng ta đi tìm một sự giải thích, nhưng tất cả những giải
thích của chúng ta đều đưa đến phi lý như một tảng đá oan nghiệt đè mãi lên kiếp
người.
Tôi
nghe nói Thụy là một nhà phân tâm học. Khác
với nàng, anh yêu các triết gia và nghiên cứu tất cả các học thuyết. Và anh bị chặt đầu vì anh là trí thức. Phải chặt bỏ cái đầu chứa quá nhiều tư tưởng
của anh. Và anh chết vì một nguyên nhân
vô cùng phi lý.
Nàng
chợt mở mắt nhìn tôi và bảo tôi lấy cho nàng tách nước.
Tôi
rót nước và đỡ nàng ngồi tựa đầu vào chiếc ghế cao sau lưng. Tôi đưa ly nước. Tay nàng yếu quá không đỡ được.
Tôi đưa lên miệng nàng. Đôi môi đỏ nhợt.
Nàng uống từng ngụm nhỏ. Tôi cảm nhận hơi thở nàng thoáng mùi ngai
ngái của rong biển.
- - Người ta bảo em điên ông ạ.
Nàng
nói nhỏ qua hơi thở.
-
Nhưng em thấy em rất tỉnh táo. Người điên là người mất trí phải
không ông? Nhưng đầu óc em rất bình an mà. Em còn nhớ hôm qua ông đến thăm em
khi em đứng ở nghĩa địa đầy những thây người chưa ai chôn cất.
Tôi
định nhắc nàng hôm qua tôi gặp nàng ở bên cầu lúc mặt trời đang lên có một giải
mây vàng và nền trời xanh. Nhưng không
hiểu sao tôi lại bảo nàng:
- - Vâng, hôm qua, đúng là thế.
-
Ông đi xem từng thây người, ông bảo xem có ai quen không, nhưng
ông tìm không ra vì tất cả đều bị chặt đầu.
- - Vâng, không ai còn cái đầu.
Tôi
biết nàng đã bị ám ảnh một thảm cảnh kinh hoàng. Có thể nàng đã cõng cái xác cụt đầu chương
sình nào đó trong đống xác người ở một góc rừng và nghĩ đó là Thụy. Cho đến bây giờ nỗi kinh hoàng đó vẫn đè nặng
tâm trí nàng không thể nào thoát ra được.
- - Tôi đỡ cô nằm xuống nhé?
Tôi
nói với nàng mong dẫn nàng ra khỏi cơn mê sảng.
Nàng ngoan ngoãn tựa đầu vào tay tôi. Tôi kéo chăn lên đắp ngang ngực
nàng và cuối xuống hôn lên dải băng trên trán nàng. Nàng nhắm mắt lại. Không rõ nàng có ngủ
không.
Tôi
đứng lên, không định bỏ đi vì không nỡ để nàng nằm một mình. Nhưng cánh cửa phòng xịch mở. Cô gái, em nàng, đứng đấy với một cái làn đựng
thức ăn trên tay. Tôi nhìn đồng hồ: Đã
mười giờ. Cô gái bước vào:
- - Chào ông. Ồ hoa đẹp quá,
cám ơn ông.
Tôi
nói với cô gái tôi phải đi đây. Cô nắm
tay tôi ấn xuống ghế.
- - Không. Ông ở lại đây với em.
Ở lại đây với chúng em.
Cô
gái nhìn tôi thật lâu rồi nói:
- - Hình như từ khi gặp ông, chị em tỉnh hơn. Em cảm ơn ông vô cùng.
Tôi
nói với cô gái là cô không cần cảm ơn tôi vì sự xuất hiện của nàng trong cơn
điên ấy đã gõ vào trái tim tôi những tiếng vọng của quá khứ, cái quá khứ bi
thương mà anh em tôi đã hứng chịu, cái quá khứ bi thương bị che đậy bởi những học
thuyết, những lừa lọc, những âm mưu. Cái
quá khứ mà ở đó anh em tôi đã bị ma thuật quỉ ám che đậy dưới đủ thứ màu sắc tự
do trá hình.
Nàng
đã khiến tôi nhớ lại và xin nhắc tất cả hãy đừng quên. Đừng quên như kẻ đang dọ dẫm trong đêm tối nhớ
rằng phía trước mặt trên con đường đi tới phải băng qua vực thẳm.
Nàng
đã nói:
- - Ông hãy quay về đi. Phía trước là hố thẳm.
Trên
những con đường tôi đã đi qua trong ba mươi năm đời mình tôi luôn phải băng qua
những vực thẳm. Có lắm khi tưởng chừng
không vượt nổi. Định mệnh khắc nghiệt của
mỗi phận người gắn liền với định mệnh khắc nghiệt của lịch sử.
Lịch
sử của một bộ tộc. Lịch sử của một quốc
gia. Lịch sử của loài người. Cho nên hố
thẳm anh phải rơi vào là hố thẳm của nhiều người khác cùng bị dìm vào. Vì thế
mà cùng một thời điểm có nhiều người chết cụt đầu. Cùng một giai đoạn có nhiều
người bỏ xác trên rừng, nhiều người cùng nổi trôi trên biển. Cùng một thòi kỳ nhiều người cùng ở tù. Và
cùng một thời kỳ rất nhiều người vong xứ.
Nàng
thường nói: “Ông hãy quay về đi. Phía
trước là hố thẳm”.
Tôi
định nói với nàng là chúng ta quay về đâu được bởi vì chúng ta đang nằm trong
cái hố thẳm vô hình. Chúng ta là những
con thú nằm trong chuồng thú. Cái chuồng
thú được cấu tạo bằng những chất liệu có sức hủy diệt tập thể. Chúng ta chưa bị cắt đầu moi tim gan vì chúng
ta đang được chọn để chưng bày cho thế giới biết rằng chúng ta cần phải hiện hữu
để chứng tỏ không có cái học thuyết hủy diệt con người, hủy diệt tri thức.
Cô
gái đến đứng tựa bên cửa sổ không có rèm che nhìn xuống con đường chạy dọc theo
tả ngạn dòng sông.
Tôi
đến bên cô, nói khẻ sau lưng cô và nghe một mùi hương quyến dụ ngây ngất từ cơ
thể bé bỏng của cô tỏa ra, khiến lòng tôi nôn nao một nỗi đau kỳ lạ từ một dĩ
vãng xa xôi của tuổi thiếu niên.
- - Khi cô lớn lên thì thành phố đã đổi thay nhiều rồi.
- - Vâng, em cũng cảm nhận thế.
Cô gái nhỏ nhẹ.
- - Chúng ta mất những ngày tháng bình an.
Ngày
xưa bóng chiều trên dòng sông, trên con đường này là lời ngọt ngào tình tự. Bây giờ, trên mỗi bờ đá, nơi mỗi gốc cây là sự
rình chờ của những bóng ma.
Người
ta đang giăng một màn lưới vô hình vây khốn chúng ta, và ai đủ sức phá rách màn
lưới đó thì cũng lại bị rơi vào một lớp lưới vô hình khác.
- - Chị em dậy rồi ông kìa.
Tôi
quay lại thấy nàng mở mắt nhìn tôi mỉm cười, nụ cười xanh xao như lời từ biệt.
Nàng nói:
-
Ông vẫn còn đấy ư? Bên ngoài trời đang nắng phải không em?
- - Vâng. Cô gái trả lời. Trời đang nắng nhưng se lạnh chị ạ. Chị thấy
có đỡ không?
Nàng
không trả lời mà ra dấu muốn tôi đỡ nàng ngồi dậy.
Đỡ
nàng ngồi tựa chiếc ghế sau lưng tôi ra hiệu với cô gái cho nàng ăn, nhưng nàng
khoát tay bảo không đói. Nàng nói:
- - Em không đói. Cứ để đấy
cho em. Mọi việc rồi thế nào cũng xong ông ạ. Khi đứng bên chân cầu nghe ai đó
hát dưới dòng sông, em cảm thấy như lời tiển đưa em về nơi an nghỉ, vĩnh viễn
trở về cái nơi mình là, không phải
cái mình đang là. Nhưng khi em lội
vào cái hố đầy xác người cụt đầu, em chợt nghĩ ra rằng, rồi mình cũng không biết
cái nơi mình là đó ở chốn nào?
Tôi
thấy nàng vừa tỉnh táo vừa bấn loạn. Nàng cứ bơi lội trong dòng chảy êm đềm của
ký ức, vừa lặn hụp trong cơn cuồng lưu dữ dội của quá khứ.
Và
tôi cảm thấy mơ hồ rằng nàng đang bị ám ảnh bởi một cái chết vô cùng đớn đau một
cách thầm lặng như cái buổi chiều tang tóc lạnh lẽo nơi một góc rừng xa, nàng vừa
chạy hối hả vừa bước đi lảo đảo như kẻ mộng du bị rượt đuổi bởi chính cái bóng
ma của mình, chân nàng lún sâu vào những thây người nhầy nhụa, máu đặc ẩm ướt
bám vào chân và áo quần nàng mỗi khi nàng rút chân lên và té nhào nằm đè lên những
cái xác không đầu, đôi khi nàng lịm đi và nghĩ mình cũng đang chết một cách kỳ
lạ, bởi vì cái xác chết của mình vẫn đang cử động và miệng lẩm nhẩm cầu kinh.
Tôi
không nhìn nàng nhưng tôi nhìn vào một khoảng trống vắng lạnh bên ngoài khung cửa
sổ và ở đó bóng dáng nàng ẩn hiện chập chờn như một dải mây, khuôn mặt nàng méo
mó và mái tóc chảy dài xuống che lấp nửa bầu vú trắng có từng vòi sửa chảy ra lẫn
những sợi máu màu đỏ tươi.
Tôi
nghe lành lạnh ở sống lưng và chợt nhận ra mình vừa ngủ mê nhưng vẫn mở mắt
nhìn vào bình hoa có những đóa hoa màu trắng và màu đỏ rung rinh theo thoáng
gió từ bờ sông thổi vào.
Tôi
nói với cô gái tôi phải đi đây và dặn cô ép nàng ăn uống đầy đủ. Nàng nhìn tôi mỉm cười xa vắng và nhấc một
cách yếu ớt cánh tay lên gởi tôi lời chào từ biệt.
Tôi
bảo với nàng.
- - Tôi lại sẽ đến thăm.
Nàng
nói cám ơn và không nhìn tôi. Tôi khép
nhẹ cửa và bước ra ngoài hành lang lạnh lẽo của bệnh viện.
Những
nữ y tá qua lại lặng lẽ trong bộ blue trắng như những bóng ma.
Tôi
băng qua đường và đi dọc bờ sông về hướng cầu. Dòng sông không chảy, chỉ gợn ít
sóng làm nhăn nhúm những lớp da trên khuôn mặt già nua của thành phố cổ kính mục
rữa.
***
Chiếc
cầu sắt bắt qua sông như một gợn sóng chết được một công ty có tiếng ở Pháp xây
dựng đâu đầu thập niên thế kỷ 19 thời kỳ Pháp đô hộ xứ này, nó là dấu tích còn
lại của chế độ thực dân mà cho đến bây giờ nó lại là hình ảnh được tôn vinh và
niềm kiêu hãnh bi thương của người dân xứ này.
Và
trong tâm trí nàng, chiếc cầu là chứng nhân bi phẩn nhất của những tang thương
bất chợt đổ lên thành phố yêu dấu của nàng bởi những kẻ nhân danh độc lập tự
do, chính họ, cả hai phía, cùng một lúc ra sức hủy diệt cái thế giới mà họ đã
giương cao ngọn cờ để bảo vệ.
Nàng
ngây thơ không bao giờ biết được rằng họ, cả hai, chẳng bảo vệ nền tự do nào cả
ngoài những âm mưu giành giật và bảo vện quyền lợi của chính họ, và những con
người vô tội là vật hy sinh sau cùng cho chính lòng tham lam kiêu ngạo và phi
nhân của họ.
Đã
biết bao lần tôi qua lại trên chiếc cầu này và lần nào tôi cũng cảm thấy một nỗi
xót xa vô hạn khi chạnh nhớ đến điệu hò Nam Ai lắng đọng trên dòng nước không
muốn trôi, điệu hò như một nỗi niềm cay đắng ray rức khôn nguôi về thân phận
con người dưới sức đè nặng tàn khốc của những học thuyết.
Tôi
dừng lại trên cầu nhìn về phía bên kia, nơi tôi thường gặp nàng, người phụ nữ
tâm thần đứng bất động nhìn về phương Đông, nơi mặt trời sẽ mọc, đỏ thắm như
màu máu, và bầu trời thì xanh với một sợi mây vàng như chút lòng nuối tiếc đau
thương chảy vào cơn mộng mị phôi phai của nàng.
Tôi
hình như nghe ai đó hát dưới chân cầu, lời hát buồn nói về cuộc chia ly của những
mối tình mù mịt trong đạn bom. Nàng thường
bảo đó là tiếng sóng ngầm trong lòng sông, con sông đã quằn quại bên những ly
tan của kiếp người.
Tôi
mập mờ thấy nàng hình như vẫn còn đứng đó, bên kia cầu, da thịt trắng như sữa,
không áo quần, tóc xõa xuống hai bên vai, và đôi bầu vú phập phồng theo từng
hơi thở nhẹ. Đôi mắt nàng chứa chất nỗi
u hoài và đăm chiêu, đôi mắt của một người điên rất tỉnh táo chìm trong nỗi
bình yên ngậm ngùi và quên lãng.
Tôi
thấy nàng đứng đó dù tôi biết một cách chắc chắn rằng nàng đang nằm trong căn
phòng trắng lạnh của bệnh viện, rằng nàng yếu đuối và mong manh đến nỗi không
nhấc nỗi cánh tay lên mà cầm lấy bó hoa, và vì tôi vừa từ căn phòng đó đi ra và
nhận nơi nàng lời từ biệt lặng căm.
Tôi
chợt nghe một tiếng rơi rất nhẹ, như chỉ là chiếc lá khô, như chỉ là một giọt
mưa, như chỉ là một hạt bụi từ thân phận cô đơn của một vì sao đã tắt, vừa rụng,
làm chao nhẹ mặt sông và làm vỡ trào niềm đớn đau trong tôi.
Tôi
vội chạy trở lại bệnh viện. Không nhìn
thấy gì hai bên đường. Một bóng tối đen đặc và lạnh băng phủ xuống lòng đường.
Tôi nhảy hai cấp lên một cầu thang. Hành lang bệnh viện vắng lặng chập chờn những
bóng trắng như những bóng ma cụt đầu trở về từ quá khứ mù mịt.
Tôi
đến trước phòng nàng. Cửa phòng không
đóng. Nàng nằm đó, đôi mắt nhắm như mắt lá chưa kịp mở, đôi môi tái nhợt, một
ít máu rỉ ra nơi trán, chưa khô. Tấm
drap trắng kéo lên ngang ngực, một cánh tay buông xuôi, một tay khác đặt hờ hững
lên bó hoa hồng trên ngực.
Cô
gái gục đầu dưới chân nàng, vai rung lên theo tiếng nấc nghẹn và cam đành. Tôi
đứng nhìn nàng, tâm trí đặc cứng và khô quánh. Tôi đặt một tay lên vai cô
gái. Cô ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn tôi,
và từ cô, vẫn mùi hương ấy, mùi hương quyến dụ ngây ngất từ cơ thể bé bỏng của
cô, khiến lòng tôi nôn nao một nỗi đau kỳ lạ.
Cô
đưa tay chỉ cái làn đựng thức ăn - bấy giờ và trước đó tôi vẫn nghĩ đó là cái
làn đựng thức ăn - đặt trên bàn về phía kề cửa sổ. Tôi với tay xách cái làn lên
và vô ý để bật cái nắp bằng mây làm nghiêng và đổ ra: một cái sọ người đã khô
và xạm nâu lăn lóc cóc trên nền gạch tráng men.
Tôi
hoảng hốt và lạnh buốt. Trời ơi! Một cái
sọ người! Làm sao mà cô gái mang cái sọ người để trong cái làn đựng thức ăn vào
đây?
Tôi
bỗng thấy một chuỗi dài những hình ảnh dồn dập ùa về: sọ người chất thành đống. Xương người chất thành đống. Có người ca sĩ cuồng điên “hát trên những xác
người”, “chiều đi qua bãi dâu” (**). Đường
nội thành chảy máu. Xác nào là em? Xác
nào là anh? Xác nào là cha? Xác nào là mẹ? Máu chảy vô tâm. Máu chảy tội tình.
Máu chảy trong lời thánh ca bi thương đêm giáo đường hắt hiu trăm ngọn nến. Tôi thắp bao nhiêu ngọn nến để cho đủ tưởng
nhớ bao nhiêu người.
Tôi
lay tấm thân đã lạnh cứng của nàng, người phụ nữ tôi không biết tên, người phụ
nữ điên trong thành phố. Người phụ nữ đã mang từ cánh rừng lạnh lẽo nào đó một
cái xác không đầu. Không biết là
ai. Có thể là Thụy, người đàn ông của
nàng. Có thể là ai? Là anh?
Là em? Là bạn bè? Là ai? Và bây giờ phải đem về cho nàng cái sọ người
không biết là ai.
Có
thể là Thụy. Là anh. Là em. Là bạn bè.
Là ai?
-
Là ai? Cô biết không?
Tôi
bỗng hét to làm cô gái giật mình sợ hãi ngồi tụp xuống, khóc to lên. Tiếng khóc xé vào tim tôi.
Tôi
vụt bỏ chạy như một người điên.
Và
hình như có một tiếng nổ phía chân cầu.
Chiếc cầu oằn xuống như cuộc đời của chúng tôi gãy gấp lại giữa hai lằn
ranh hận thù.
Lê
Nam Phương (Lê Văn Trung)
Ghi
chú: (*): Thơ Bùi Giáng.
(**): Trịnh Công Sơn.
No comments:
Post a Comment